Cựu chiến binh

12 NGÀY ĐÊM TRONG "LÒ LỬA" THỦ ĐÔ

Tuyên Quang18/12/2025Đoàn xã Hòa An (Đoàn xã Hòa An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hà Xuân Liêu, người con của mảnh đất Chắng Hạ, xã Hòa An. Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cũng như bao thanh niên Tuyên Quang ngày ấy, bác tạm biệt quê hương, gác lại nỗi nhớ nhà để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

“Nếu ai hỏi tôi về những ký ức khốc liệt nhất của đời lính, tôi sẽ kể về cái mùa đông năm 1972 ấy. Đó là 12 ngày đêm mà bầu trời Hà Nội không lúc nào yên ắng, tiếng còi báo động rú vang xen lẫn tiếng gầm rít của "pháo đài bay" B-52. Khi ấy, tôi và các anh em trong bộ phận kỹ thuật thông tin đang ở ngay giữa tâm điểm của cuộc đối đầu lịch sử”. Bác Liêu chia sẻ.

Trụ vững nơi đáy hầm sâu

Ngày ấy, căn hầm của đơn vị thông tin của Bác Liêu chính là "trái tim" của mạch máu liên lạc. Trên đầu, bom rung chuyển mặt đất, đất đá sụt lở rào rào, nhưng dưới hầm, những ánh đèn dầu và đèn pin vẫn phải sáng để soi rõ các bảng điện, giắc cắm.

"Tôi nhớ như in cái cảm giác túc trực bên tổng đài tự động 3 số. Cứ mỗi lần bom nổ gần, cả căn hầm lại chao đảo như một con thuyền giữa cơn bão. Anh em chúng tôi ăn tại hầm, ngủ tại hầm, chân không rời vị trí” Bác Liêu chia sẻ.

Chứng kiến sự khốc liệt và lòng quả cảm

Có những lúc bước lên khỏi hầm để kiểm tra đường dây sau một đợt rải thảm của địch, cảnh tượng trước mắt khiến lòng ông đau thắt. Khói bụi mịt mù, mùi thuốc súng nồng nặc, nhà cửa đổ nát... Nhưng ngay giữa cái khung cảnh loạn lạc ấy, ông lại thấy những bóng áo xanh của đồng đội, những chiến sĩ cao xạ vẫn hiên ngang trên mâm pháo, quật ngã những "con ma, thần sấm" của giặc.

Tinh thần thép và niềm tự hào

12 ngày đêm ấy, ông cùng đồng đội không biết đến khái niệm thời gian. Chỉ biết rằng, hễ còn tiếng chuông reo, hễ đèn tổng đài còn sáng, nghĩa là Thủ đô vẫn đang chiến đấu, vẫn đang hiên ngang.

Ngày nay, khi ngồi lại ở thôn Chắng Hạ yên bình này, nghe tiếng chim hót trên những rặng cây, ông lại nhớ về những đêm trắng dưới hầm sâu ấy. Ông muốn kể lại cho con cháu nghe rằng: Chiến thắng không chỉ đến từ súng đạn, mà nó đến từ sự kiên cường của những người lính dám bám trụ đến cùng nơi trận địa.

Lời nhắn cho thế hệ trẻ: Các cháu ạ, cuộc đời bác đã đi qua những lò lửa khốc liệt nhất để đổi lấy hai chữ "Độc lập". Bác mong các cháu hôm nay, dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, cũng hãy giữ cho mình một "tinh thần thép" như thế. Khó khăn trong học tập hay công việc ngày nay chẳng là gì so với những năm tháng bom đạn ấy. Hãy luôn vững vàng, kiên định với lý tưởng của mình, bởi đó chính là cách các cháu tri ân những người đã nằm xuống và những người đã dành cả tuổi thanh xuân dưới hầm sâu để giữ lấy mạch điện cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn