Cựu chiến binh

“12 ngày ở thành cổ Quảng Trị – lời kể của bác Đại tá Nguyễn Mạnh Toàn”

“12 ngày ở thành cổ Quảng Trị – lời kể của bác Đại tá Nguyễn Mạnh Toàn”

Hưng Yên18/11/2025Nguyễn Mai Anh (lớp 3B trường Tiểu học Đồng Tiến- xã Tân Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“12 ngày ở thành cổ Quảng Trị – lời kể của bác Đại tá Nguyễn Mạnh Toàn”

Bác Toàn – người hàng xóm sống cạnh nhà tôi – mỗi lần nhắc đến thành cổ Quảng Trị là giọng bác trầm xuống. Bác bảo:

“12 ngày trong thành cổ… nó dài như cả một đời người, cháu ạ.”

Thời điểm đó, bom đạn Mỹ dội xuống như mưa. Mỗi ngày hàng nghìn quả pháo rót vào. Bộ đội sống trong bùn đất, nửa người ngâm trong nước.

Bác nhớ tiếng pháo đêm đầu tiên đến nghẹt thở.
“Đạn pháo nổ sáng cả trời, đất rung như muốn lật úp. Bọn ông phải ôm nhau mà bám vào hào.”

Trưa hôm ấy, một đồng đội trẻ tên Dụng đưa bác miếng lương khô, nói:
“Anh ăn đi. Đêm nay chắc còn đánh lớn.”

Bác chỉ cười:
“Chú ăn đi, tôi còn chịu được.”
“Không, em nhỏ tuổi hơn. Anh ăn để còn chỉ huy bọn em chứ!”

Đó là lần cuối bác nghe tiếng cười của Dụng.

Ngày thứ sáu, bom đánh sập cả đoạn hào. Khi mọi người đào bới đưa đồng đội lên thì Dụng đã đi rồi. Trong túi áo cậu ấy còn lá thư gửi mẹ, chữ nhòe nước hào, bác giữ mãi.

“Khóc không được cháu ạ… Nước mắt rơi là hòa vào bùn đất.”

Ngày thứ 12, khi được lệnh rời thành cổ, bác ngoái nhìn lại. Khói còn nghi ngút, đất còn đỏ màu máu. Bác nói:

“Hồi đó, tụi ông sống bằng ý chí. Không ai nghĩ mình sẽ sống, chỉ nghĩ làm sao giữ thành cho Tổ quốc.”

Kể đến đây, bác vỗ vai tôi:
“Cháu còn trẻ, cháu không hiểu hết đâu… nhưng nhớ cho bác điều này: hòa bình hôm nay là đổi bằng tuổi xuân của biết bao người.”

Tôi nghe mà sống lưng lạnh đi, nhưng lòng thì đầy tự hào.

Người sưu tầm

Nguyễn Mai Anh lớp 3B trường Tiểu học Đồng Tiến

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn