Bài viết

121

Đồng Nai12/06/2026hoàng (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 121: Ngày gặp lại người giao liên năm ấy

Sau gần năm mươi năm, cựu chiến binh Nguyễn Văn Tài mới có dịp gặp lại bà Lê Thị Hương – người giao liên đã từng giúp đơn vị ông trong những năm tháng chiến tranh.

Năm 1973, khi hoạt động tại một vùng căn cứ ở miền Nam, đơn vị của Tài thường nhận được sự hỗ trợ từ lực lượng giao liên địa phương.

Trong số đó, Hương là một cô gái trẻ gan dạ và nhanh nhẹn. Chị thông thuộc từng con đường, từng cánh rừng và luôn hoàn thành nhiệm vụ đưa đón cán bộ, chuyển tài liệu một cách an toàn.

Nhờ sự giúp đỡ của những người giao liên như Hương, nhiều nhiệm vụ quan trọng của đơn vị đã được thực hiện thành công.

Chiến tranh kết thúc, mỗi người một phương. Họ mất liên lạc với nhau suốt nhiều thập kỷ.

Mãi đến năm 2025, thông qua một chương trình gặp mặt truyền thống, ông Tài mới tìm lại được người đồng đội năm xưa.

Ngày gặp lại, cả hai đều xúc động. Người chiến sĩ trẻ và cô giao liên năm nào giờ đã trở thành những ông bà tóc bạc.

Họ ngồi bên nhau hàng giờ để ôn lại kỷ niệm cũ. Những câu chuyện tưởng như đã bị thời gian phủ bụi nay lại hiện lên rõ nét.

Bà Hương kể về những lần băng rừng trong đêm tối. Ông Tài nhắc lại những lần được giao liên dẫn đường vượt qua vùng nguy hiểm.

Cả hai đều cảm thấy may mắn khi còn sống để chứng kiến đất nước đổi thay từng ngày.

Trước lúc chia tay, họ nắm chặt tay nhau như những người thân lâu ngày gặp lại.

Ngày gặp lại người giao liên năm ấy không chỉ là cuộc hội ngộ của những người từng chung lý tưởng mà còn là minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội bền chặt được vun đắp trong những năm tháng hoa lửa.

MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 121: Ngày gặp lại người giao liên năm ấy

Sau gần năm mươi năm, cựu chiến binh Nguyễn Văn Tài mới có dịp gặp lại bà Lê Thị Hương – người giao liên đã từng giúp đơn vị ông trong những năm tháng chiến tranh.

Năm 1973, khi hoạt động tại một vùng căn cứ ở miền Nam, đơn vị của Tài thường nhận được sự hỗ trợ từ lực lượng giao liên địa phương.

Trong số đó, Hương là một cô gái trẻ gan dạ và nhanh nhẹn. Chị thông thuộc từng con đường, từng cánh rừng và luôn hoàn thành nhiệm vụ đưa đón cán bộ, chuyển tài liệu một cách an toàn.

Nhờ sự giúp đỡ của những người giao liên như Hương, nhiều nhiệm vụ quan trọng của đơn vị đã được thực hiện thành công.

Chiến tranh kết thúc, mỗi người một phương. Họ mất liên lạc với nhau suốt nhiều thập kỷ.

Mãi đến năm 2025, thông qua một chương trình gặp mặt truyền thống, ông Tài mới tìm lại được người đồng đội năm xưa.

Ngày gặp lại, cả hai đều xúc động. Người chiến sĩ trẻ và cô giao liên năm nào giờ đã trở thành những ông bà tóc bạc.

Họ ngồi bên nhau hàng giờ để ôn lại kỷ niệm cũ. Những câu chuyện tưởng như đã bị thời gian phủ bụi nay lại hiện lên rõ nét.

Bà Hương kể về những lần băng rừng trong đêm tối. Ông Tài nhắc lại những lần được giao liên dẫn đường vượt qua vùng nguy hiểm.

Cả hai đều cảm thấy may mắn khi còn sống để chứng kiến đất nước đổi thay từng ngày.

Trước lúc chia tay, họ nắm chặt tay nhau như những người thân lâu ngày gặp lại.

Ngày gặp lại người giao liên năm ấy không chỉ là cuộc hội ngộ của những người từng chung lý tưởng mà còn là minh chứng cho tình đồng chí, đồng đội bền chặt được vun đắp trong những năm tháng hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn