Mẹ Việt Nam Anh hùng

121. Tiểu sử AHLLVTND TÔ VĂN DƯỢC

Tiểu sử AHLLVTND TÔ VĂN DƯỢC

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong số những huyền thoại bước ra từ khói lửa của vùng “Đất thép thành đồng” Củ Chi, hình ảnh người chiến sĩ công binh mưu trí, tự lực cánh sinh luôn chiếm một vị trí trang trọng trong lòng quân và dân cả nước. Nếu như lịch sử ghi danh những anh hùng đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường ác liệt, thì thật vinh dự và tự hào khi ngay giữa thời bình hôm nay, mảnh đất Nhuận Đức vẫn đang là nơi phụng dưỡng một nhân chứng sống, một huyền thoại công nghệ quân sự bình dị của du kích miền Nam — Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Tô Văn Đực, người được mệnh danh là cha đẻ của "mìn gạt" Củ Chi.Tuổi thơ gian khó và bước ngoặt đến với cách mạngAnh hùng Tô Văn Đực (thường được gọi thân thương là Út Đực) sinh năm 1942 tại ấp Xóm Bưng, xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định (nay thuộc Thành phố Hồ Chí Minh). Là con út trong một gia đình tá điền nghèo khó lại sớm chịu cảnh mồ côi mẹ, tuổi thơ của cậu bé Út là những chuỗi ngày cơ cực, bươn chải khắp nơi. Hoàn cảnh không cho phép anh học lên cao, Út Đực phải rời quê nhà, lang bạt sang các tỉnh Sông Bé, Đồng Nai để làm thuê kiếm sống bằng đủ mọi nghề, trong đó có nghề gò hàn tôn và sửa chữa xe đạp. Chính những năm tháng lấm lem dầu mỡ mưu sinh này đã vô tình rèn giũa cho anh đôi bàn tay khéo léo, óc quan sát tỉ mỉ và tư duy kỹ thuật nhạy bén.Đến năm 1962, khi ngọn lửa phong trào Đồng khởi lan rộng khắp vùng nông thôn Củ Chi, thôi thúc lòng yêu nước của thế hệ thanh niên đất thép, Út Đực quyết định quay trở về quê hương dấn thân vào con đường cách mạng. Anh làm đơn xin gia nhập vào đội du kích xã Nhuận Đức. Nhận thấy năng lực kỹ thuật và sự khéo tay của anh, ban chỉ huy xã đội đã phân công anh vào xưởng công binh thô sơ của xã để làm nhiệm vụ chế tạo, sửa chữa vũ khí, khí tài phục vụ cho du kích địa phương.Trí tuệ đất thép và huyền thoại "mìn gạt" chế tạo từ phế liệuBước vào xưởng công binh trong điều kiện vô cùng thiếu thốn, gian khổ, vũ khí của ta chủ yếu là súng kíp thô sơ, trong khi kẻ thù được trang bị xe tăng, xe bọc thép lội nước và máy bay hiện đại, Tô Văn Đực luôn trăn trở: Làm sao để dùng vũ khí tự chế bẻ gãy được phương tiện chiến tranh tối tân của giặc?Với phương châm "lấy vũ khí địch đánh địch", anh đã nảy ra sáng kiến nhặt nhạnh các loại bom mìn lép, vỏ đạn pháo cũ của Mỹ để tháo gỡ lấy thuốc nổ. Bằng tư duy sáng tạo vượt bậc và kinh nghiệm từ nghề sửa xe, gò hàn trước đây, Út Đực đã nghiên cứu, cải tiến thành công một loại vũ khí có sức công phá đáng sợ dựa trên nguyên lý đòn bẩy: Mìn gạt.Khác với các loại mìn thông thường phải dẫm lên mới nổ, mìn gạt của Tô Văn Đực chỉ cần một chiếc xe cơ giới hay lính địch đi qua, gạt nhẹ vào cành cây hoặc sợi dây bẫy ngụy trang là kíp nổ sẽ kích hoạt ngay lập tức. Sáng chế này trở thành nỗi kinh hoàng tột độ cho quân viễn chinh Mỹ và lính chế độ Sài Gòn mỗi khi tiến quân vào các bờ bụi, lối mòn ở Củ Chi. Dưới sự chế tạo và hướng dẫn bố trí trận địa mìn của anh, du kích Nhuận Đức đã phá hủy nhiều xe quân sự, bọc thép của địch, tiêu diệt tại chỗ 32 binh sĩ giặc, bẻ gãy hàng loạt trận càn quét quy mô lớn vào vùng căn cứ địa đạo.Nguồn cảm hứng bất tận cho thế hệ trẻ thời đại mớiVới những chiến công xuất sắc và tinh thần sáng tạo phi thường trong lao động quân sự, ông đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.Sự dũng cảm của Anh hùng Tô Văn Đực không chỉ nằm ở sự gan dạ khi đối mặt với hiểm nguy, mà còn là ý chí kiên cường, tư duy đổi mới, dám nghĩ dám làm, đặt lợi ích của Tổ quốc và nhân dân lên trên hết. Ông chính là minh chứng sống động cho tinh thần tự lực cánh sinh, biến cái không thể thành cái có thể của con người Việt Nam.Giờ đây, chiến tranh đã đi qua, đất nước đang trên đà đổi mới và hội nhập quốc tế. Hình ảnh người "anh hùng mìn gạt" Tô Văn Đực vẫn mãi là nguồn cảm hứng bất tận, là ngọn đuốc sáng soi đường cho thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay. Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta về giá trị thiêng liêng của độc lập, tự do được đổi bằng xương máu và trí tuệ của thế hệ cha anh. Tiếp bước ngọn lửa kiên trung ấy, tuổi trẻ hôm nay nguyện ra sức học tập, phát huy tinh thần sáng tạo và tiên phong trên mọi lĩnh vực khoa học, công nghệ, quyết tâm xây dựng quê hương Củ Chi và đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phồn vinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn