Bài viết

123

Đồng Nai12/06/2026hậu (phú vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 123: Đêm văn nghệ nơi chiến hào

Chiến tranh không chỉ có tiếng súng và bom đạn. Giữa những ngày tháng khốc liệt ấy, những đêm văn nghệ giản dị đã trở thành nguồn động viên tinh thần quý giá đối với người lính.

Năm 1974, tại một khu vực đóng quân ở miền Đông Nam Bộ, đơn vị của chiến sĩ Trần Văn Phú tổ chức một buổi giao lưu văn nghệ ngay bên chiến hào.

Sân khấu chỉ là khoảng đất trống được dọn sạch. Ánh sáng đến từ vài chiếc đèn dầu và ngọn lửa bập bùng giữa đêm.

Người biểu diễn cũng chính là các chiến sĩ trong đơn vị. Người hát, người ngâm thơ, người kể chuyện vui.

Khi tiếng đàn ghi-ta vang lên, cả khu vực như trở nên ấm áp hơn. Những bài hát về quê hương, về Bác Hồ và về người lính được cất lên bằng tất cả tình cảm chân thành.

Có chiến sĩ lần đầu đứng trước đông người nên rất hồi hộp. Nhưng khi nhận được những tràng pháo tay động viên từ đồng đội, anh đã tự tin hoàn thành tiết mục của mình.

Buổi văn nghệ kéo dài không lâu nhưng mang lại niềm vui lớn lao.

Sau nhiều ngày đối mặt với hiểm nguy, những tiếng cười và lời ca giúp mọi người thêm lạc quan, yêu đời và vững tin vào ngày chiến thắng.

Nhiều năm sau, ông Phú vẫn nhớ rõ đêm văn nghệ năm ấy. Ông cho rằng đó là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của đời lính.

Đêm văn nghệ nơi chiến hào đã cho thấy sức mạnh của tinh thần lạc quan và tình đồng đội giữa những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn