Mẹ Việt Nam Anh hùng

123. Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH

Viết về MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam được viết nên bởi những trang sử vàng chói lọi, nhưng đằng sau ánh hào quang của những chiến công ấy là những khoảng lặng đong đầy nước mắt và sự hy sinh vô bờ bến của những người hậu phương. Trên mảnh đất Củ Chi “Đất thép thành đồng”, khi nhắc đến biểu tượng vĩ đại của lòng yêu nước kiên trung, cả nước lại nghiêng mình kính cẩn trước Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành — người Mẹ vĩ đại được nhân dân và bộ đội gọi bằng hai tiếng thân thương: Má Tám Rành.

Tuổi thơ cơ cực hun đúc ý chí kiên cường

Má Tám Rành sinh năm 1900 tại xóm Đìa, ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi. Ngay từ thủa thiếu thời, cuộc đời Má đã phải chịu đựng những dông bão của thời cuộc. Năm 1913, người cha thân yêu của Má bị thực dân Pháp bắt giữ và đày biệt xứ ra Côn Đảo vì tham gia phong trào Thiên Địa Hội chống Pháp, rồi vĩnh viễn không trở về. Nỗi đau mất cha chưa nguôi, cuộc sống nghèo khó và thiếu thốn tột cùng của thời kỳ thuộc địa đã lần lượt cướp đi sinh mạng của người mẹ và người anh trai của Má.

Mồ côi, bơ vơ giữa dòng đời, Má bị bắt đến nhà tên xã trưởng để làm người ở đợ, chịu cảnh đày ải, lam lũ cho đến năm 18 tuổi. Chính những cay đắng, bất công và tủi nhục dưới ách đô hộ của kẻ thù đã gieo vào lòng cô gái trẻ Nguyễn Thị Rành ngọn lửa căm thù giặc sâu sắc, hun đúc nên một ý chí sắt đá và niềm khao khát cháy bổng về một ngày đất nước được tự do.

Mười lần tiễn biệt — Khúc tráng ca bất tử của người Mẹ đất thép

Khi lập gia đình, Má Tám Rành sinh được 9 người con. Nuôi nấng đàn con khôn lớn trong tình yêu thương và dòng sữa quê hương, Má luôn dạy các con phải sống có trách nhiệm với giang sơn, xã tắc. Khi hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ bùng nổ, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, các con của Má đã hăng hái nối gót nhau lên đường ra trận.

Và rồi, sự tàn khốc của chiến tranh đã dội xuống mái nhà tranh của Má những mất mát tột cùng mà không một ngòi bút nào có thể tả xiết. Lần lượt, 8 người con trai thân yêu — những khúc ruột do chính Má mang nặng đẻ đau — đã anh dũng hy sinh ngoài mặt trận. Nỗi đau “người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh” chất chồng lên đôi vai gầy của Má chưa dừng lại ở đó, Má lại tiếp tục nhận thêm hai tin dữ khi người cháu nội và người cháu ngoại yêu quý cũng ngã xuống dưới làn mưa bom bão đạn của quân thù.

Mười lần nghe tin dữ, mười lần khúc ruột đứt đoạn, mười lần Má phải cắn răng nuốt ngược nước mắt vào trong để củng cố tinh thần cho những người ở lại. Má đã kiên cường biến nỗi thương đau cá nhân xé thắt tâm can thành sức mạnh chiến đấu phi thường. Sự hy sinh vĩ đại của gia đình Má Tám Rành không còn là câu chuyện của riêng một dòng họ, mà đã hóa thân vào từng tấc đất, ngọn cỏ, hòa cùng mạch máu thịt thiêng liêng của giang sơn Việt Nam.

Người truyền lửa trung kiên nơi trận tuyến hậu phương

Không chỉ là hậu phương vững chắc, Má Tám Rành còn là một chiến sĩ cách mạng quả cảm trực tiếp hoạt động trên mặt trận. Với cương vị Hội trưởng Hội Mẹ chiến sĩ, Má kiên quyết bám trụ tại vùng đất lửa Phước Hiệp, bất chấp bom cày đạn xới gầm rú ngày đêm.

Dưới mái nhà của Má, những căn hầm bí mật luôn mở rộng để che chở, nuôi giấu các cán bộ, chiến sĩ cách mạng. Má chắt chiu từng gùi gạo, rổ rau tiếp tế cho bộ đội địa phương, làm giao liên truyền tin mật giữ vững mạch máu thông tin. Trước những trận càn quét, bắt bớ và tra tấn dã man của kẻ thù hòng ép Má khai báo cơ sở ngầm, người phụ nữ nhỏ nhắn ấy vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng trung kiên, một lòng theo Đảng, bảo vệ tuyệt đối bí mật quân sự. Má chính là ngọn đuốc truyền lửa, là điểm tựa tinh thần vững chắc tiếp thêm ý chí cho các thế hệ con cháu dũng cảm đứng lên cầm súng đánh giặc giữ làng.

Tượng đài sống mãi trong lòng dân tộc

Ghi nhận những cống hiến to lớn và đức hy sinh vô bờ bến, năm 1978, Má Nguyễn Thị Rành đã vinh dự được Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Má thanh thản trút hơi thở cuối cùng vào năm 1979, để lại niềm tiếc thương và lòng kính phục vô bờ trong lòng quân và dân cả nước.

Ngày nay, chiến tranh đã khép lại, dải đất hoang tàn năm xưa giờ đã đơm hoa kết trái bừng sáng sức sống mới. Ngôi Nhà tưởng niệm Má Tám Rành khang trang tại Củ Chi cùng những ngôi trường, tuyến đường mang tên Má chính là đền đài tôn kính mà Tổ quốc dựng nên để tri ân người Mẹ vĩ đại. Mỗi bước chân con cháu tìm về nơi đây đều cúi đầu thành kính trước một tượng đài không lời về lòng quả cảm.

Cuộc đời của Má Tám Rành là một bài học sâu sắc, một bản hùng ca bất tử về sự hy sinh vô điều kiện cho Tổ quốc. Đối với thế hệ đoàn viên, thanh niên và mỗi người con đất Việt hôm nay, hình ảnh của Má chính là lời nhắc nhở thiêng liêng về cái giá của hòa bình, độc lập. Thừa hưởng cuộc sống thanh bình được đổi bằng xương máu và nước mắt của những người Mẹ vĩ đại như Má, tuổi trẻ hôm nay nguyện ra sức học tập, rèn đức luyện tài, quyết tâm cống hiến hết mình để xây dựng quê hương Củ Chi và đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, phát triển và vững bền.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn