Anh hùng Lực lượng vũ trang

124. Câu chuyện về AHLLVTNH TRẦN VĂN CHẨM

Câu chuyện về AHLLVTNH TRẦN VĂN CHẨM

TP. Hồ Chí Minh22/05/2026Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh (Đoàn Thanh niên Phân hiệu Trường Đại học Ngoại thương tại Thành phố Hồ Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử của vùng đất “Củ Chi Đất Thép Thành Đồng” được viết nên bởi máu, nước mắt và lòng quả cảm vô song của biết bao thế hệ. Trong hàng ngũ những người anh hùng ấy, có những người con tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp đi qua hết thời niên thiếu nhưng đã mang trong mình ý chí sắt đá của một chiến sĩ cách mạng kiên trung. Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Chẩm — người đội viên du kích mật xã Phước Vĩnh An — chính là một khúc tráng ca bất tử về tinh thần “tuổi nhỏ chí lớn” của thế hệ măng non đất thép.

Sinh ra giữa vùng đất lửa kiên cường

Anh hùng Trần Văn Chẩm sinh năm 1947 tại xã Phước Vĩnh An, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh trong một gia đình giàu lòng yêu nước và có truyền thống cách mạng sâu sắc. Trong số 4 người thân tham gia lực lượng vũ trang giải phóng, gia đình anh đã hiến dâng cho Tổ quốc 2 liệt sĩ, và một trong số đó chính là anh.

Vào những năm đầu thập niên 60, dưới sự tàn bạo của Luật 10-59 từ chính quyền Mỹ - Diệm, Củ Chi trở thành một trong những chiến trường khốc liệt nhất. Tại quận Củ Chi (lúc bấy giờ địch gọi là Quận Bình), tên quận trưởng khét tiếng tàn ác đã phái về xã Phước Vĩnh An một mạng lưới tay sai, mật báo hung hãn, đứng đầu là tên Đại diện Chưng (Trưởng Hội tề xã) và tên cảnh sát Long. Bọn chúng điên cuồng bắt bớ, mổ bụng, đốt nhà, dồn dân vào ấp chiến lược, gây nên bao nợ máu với đồng bào. Để giải tỏa ách kềm kẹp và phát triển phong trào cách mạng, Chi bộ Đảng Phước Vĩnh An đã đưa tên Đại diện Chưng vào danh sách tối mật bắt buộc phải trừ khử.

Phát súng định mệnh và bản án đanh thép giữa chợ

Năm 1961, khi mới 14 tuổi, Trần Văn Chẩm đã hăng hái tham gia vào đội thiếu niên du kích mật của xã. Khi đồng chí Hữu Thành — Bí thư Chi bộ xã — gặp đội du kích để bàn kế hoạch diệt tên Chưng, một bài toán khó đặt ra: Tên ác ôn này cực kỳ cảnh giác, chỉ quanh quẩn gần đồn Cây Bài, trong khi ta lại thiếu súng ngắn ngụy trang. Chính lúc ấy, cậu thiếu niên Trần Văn Chẩm đã dũng cảm đứng lên nhận trọng trách với lời khẳng định đanh thép: “Chỉ cần súng nổ một phát, nó không chết thì mình chết. Tôi xin được giết đại diện Chưng.”

Sau nhiều ngày theo dõi quy luật đi lại của kẻ thù, ban chỉ huy nhận thấy chỉ có lứa tuổi nhỏ như Chẩm mới có thể lọt qua mạng lưới kiểm soát gắt gao của địch. Phương án tác chiến của anh lập tức được phê duyệt.

Chiều ngày 27 tháng 7 năm 1962 (âm lịch), tại quán nước của chú Tư Lệnh trên đường Tỉnh lộ 8, tên Chưng đang nghênh ngang ngồi uống cà phê cùng đồng bọn. Trần Văn Chẩm giấu sẵn một khẩu súng ngắn tự chế làm bằng tuýp xe đạp, lẫy cò bằng dây thun và đinh vào trong tay áo, giả vờ cầm đàn bước vào quán. Không một chút run sợ, anh bước thẳng đến trước mặt tên ác tề, rút súng chĩa thẳng vào đầu hắn và dõng dạc tuyên án:

“Chưng, mày có tội. Tao giết mày!”

Súng nổ, tên Chưng gục chết tại chỗ. Trận đánh diễn ra nhanh gọn, chính xác giúp anh nhanh chóng hòa vào dòng người, rút lui an toàn. Chiến công vang dội của người anh hùng 15 tuổi khiến nhân dân khắp vùng Củ Chi vui mừng khôn xiết, phá tan một mảng kềm kẹp của địch và khiến bọn tay sai hoang mang, khiếp sợ.

Khí tiết kiên trung dưới đòn thù tàn độc

Điên cuồng trước cái chết của tên đại diện tề, địch treo giải thưởng lớn để lùng sục truy bắt Trần Văn Chẩm. Tên cảnh sát Long hèn hạ đã bắt giữ chị gái của anh làm con tin hòng ép anh ra đầu thú. Với lòng quả cảm, Chẩm quyết định bí mật quay về ấp để tìm cách diệt tên Long, giải cứu chị gái và bảo vệ dân làng.

Thế nhưng, vào một buổi chiều định mệnh, khi vừa đến đầu xã Phước Vĩnh An, Trần Văn Chẩm không may rơi vào ổ phục kích của giặc. Sau một trận đấu súng không cân sức, anh bị trúng đạn gãy chân và bị địch bắt sống. Lúc đầu, bọn lính chưa nhận diện được anh nên tra hỏi: “Mày đi với ai, có Trần Văn Chẩm theo không?”. Hiểu rõ dã tâm của giặc và không muốn liên lụy đến cơ sở, anh dõng dạc trả lời:

“Tụi bay khỏi tìm, tao là Chẩm đây. Thằng Chưng ác ôn, bắt bớ đánh đập dân, hại đồng bào, tao giết nó. Thằng nào như thằng Chưng tao cũng giết, chúng mày muốn giết tao thì cứ giết.”

Điên tiết trước thái độ hiên ngang của người chiến sĩ nhỏ tuổi, tên cảnh sát Long lập tức chạy đến. Bọn giặc tàn bạo đã dùng rựa chặt đầu anh và cắm lên cọc đem bêu tại ngã tư thị trấn Củ Chi nhằm khủng bố tinh thần cách mạng của quần chúng, còn thân xác anh chúng vùi lấp gần đồn Cây Bài. Trần Văn Chẩm đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 15 tuổi xuân, giữ trọn khí tiết sắt son với Đảng, với nhân dân đến hơi thở cuối cùng.

Ngọn đuốc sáng soi đường cho tuổi trẻ thời đại mới

Cái chết oanh liệt của Trần Văn Chẩm đã để lại lòng khâm phục vô bờ bến trong lòng quân và dân toàn chiến trường Quân khu Sài Gòn - Gia Định. Để ghi nhận chiến công xuất sắc của người du kích thiếu niên, ngày 30 tháng 8 năm 1995, Chủ tịch nước Lê Đức Anh đã trang trọng ký quyết định truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân cho liệt sĩ Trần Văn Chẩm.

Hơn nửa thế kỷ hòa bình lập lại, tên tuổi của anh đã trở thành một phần di sản thiêng liêng của vùng đất thép. Tuyến đường Tân Thông Hội - Phước Vĩnh An khang trang dài hơn 3km cùng ngôi trường Tiểu học Trần Văn Chẩm mang tên anh tại xã Phước Vĩnh An chính là đền đài tôn kính mà thế hệ hôm nay dựng nên để tưởng nhớ người con ưu tú của quê hương.

Anh hùng liệt sĩ Trần Văn Chẩm ngã xuống khi tuổi đời còn quá xanh, chưa kịp nhìn thấy ngày non sông thu về một mối. Thế nhưng, tấm gương dũng cảm, dám nghĩ, dám làm và hy sinh vì nghĩa lớn của anh vẫn vẹn nguyên giá trị cho đến ngày hôm nay. Đứng trước vầng hào quang kiên trung ấy, thế hệ đoàn viên, thanh niên hôm nay nguyện ra sức học tập, rèn đức luyện tài, đem tất cả sức trẻ, lòng nhiệt huyết và sự sáng tạo để bảo vệ và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, viết tiếp những trang sử tự hào của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn