128 NGÀY ĐÊM GIỮ LỬA TRÊN ĐỒI TỨC DỤP
Có những vùng đất khi ta đặt chân đến hôm nay chỉ thấy màu xanh của cây lá, sự bình yên của cuộc sống và những bước chân người tìm về tham quan, tưởng niệm. Nhưng phía sau vẻ bình yên ấy là cả một phần lịch sử được viết bằng máu, nước mắt và lòng quả cảm của biết bao thế hệ. Đồi Tức Dụp, dưới chân núi Cô Tô, vùng Bảy Núi An Giang là một nơi như thế.
Trong hành trình tìm hiểu những câu chuyện thời hoa lửa của quê hương, tôi có dịp tìm đọc và lắng nghe câu chuyện của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, nguyên Đại tá Lê Thành Cư – người từng trực tiếp tham gia chiến đấu và chỉ huy lực lượng cách mạng trong những ngày tháng khốc liệt tại Tức Dụp. Với ông, ký ức về 128 ngày đêm năm xưa chưa bao giờ thực sự khép lại. Bởi nơi ấy không chỉ có chiến công, mà còn có những đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa lòng núi đá.
Tức Dụp là một địa điểm có vị trí chiến lược quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Hệ thống hang động liên hoàn, hiểm trở đã trở thành nơi trú ẩn, chiến đấu và hoạt động của lực lượng cách mạng. Sau Tết Mậu Thân năm 1968, quân địch tập trung lực lượng lớn, quyết tâm đánh chiếm và xóa bỏ căn cứ cách mạng này.
Cuộc chiến kéo dài 128 ngày đêm, từ cuối năm 1968 đến tháng 3 năm 1969, diễn ra trong điều kiện vô cùng khốc liệt. Địch sử dụng nhiều loại vũ khí hiện đại, bom pháo liên tục dội xuống ngọn đồi. Có những ngày, các trận đánh diễn ra liên tiếp. Những người lính cách mạng phải chiến đấu trong điều kiện thiếu thốn đủ bề, nhưng vẫn kiên cường bám trụ, giữ từng hang đá, từng vị trí chiến đấu.
Ông Lê Thành Cư từng kể lại rằng, giữa những ngày tháng khắc nghiệt ấy, người lính phải chia nhau từng chén cơm, từng viên thuốc. Khi thiếu lương thực, họ tìm rau, củ, rễ cây để ăn; khi thiếu nước, phải tìm từng nguồn nước ít ỏi trong lòng núi. Thương binh có khi phải dùng những phương tiện hết sức đơn sơ để cầm cự trước khi được chuyển về quân y.
Chiến tranh đã đẩy con người đến giới hạn của sự chịu đựng, nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, phẩm chất của người chiến sĩ được bộc lộ rõ nhất. Địch có vũ khí hiện đại, còn những người lính cách mạng có lòng dũng cảm, sự mưu trí, tình đồng chí và ý chí quyết tâm giữ vững căn cứ. Chính những điều tưởng như vô hình ấy đã giúp họ đứng vững giữa mưa bom, bão đạn.
Sau 128 ngày đêm, quân và dân ta vẫn giữ vững được Tức Dụp. Chiến thắng ấy trở thành một trong những trang sử hào hùng của quân và dân An Giang trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Tức Dụp từ đó đi vào lịch sử với hình ảnh một căn cứ cách mạng kiên cường, nơi ghi dấu tinh thần “Kiên cường bám trụ giữ vững núi Tô”.
Hôm nay, trở lại Tức Dụp, những vách đá năm xưa đã phủ màu xanh của cây lá. Những hang động từng là nơi chiến đấu, nơi cứu chữa thương binh, nơi cán bộ, chiến sĩ bàn bạc kế hoạch nay trở thành những địa chỉ để thế hệ trẻ tìm về. Nhưng trong sự bình yên ấy, mỗi dấu tích vẫn như nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có.
Điều khiến câu chuyện về Anh hùng Lê Thành Cư và những người lính Tức Dụp trở nên đặc biệt không chỉ nằm ở một trận đánh. Đó còn là câu chuyện về cách một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh cho một lý tưởng lớn lao. Họ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để bảo vệ quê hương, để hôm nay những thế hệ sau được sống, học tập và trưởng thành trong hòa bình.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi càng thấm thía rằng lịch sử sẽ trở nên gần gũi hơn khi chúng ta được nghe chính những người từng đi qua chiến tranh kể lại. Một lời kể của người lính, một kỷ vật cũ, một vết tích trên vách đá đôi khi có sức lay động hơn rất nhiều trang sách.
Hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, tôi mong câu chuyện về 128 ngày đêm giữ lửa trên đồi Tức Dụp sẽ tiếp tục được kể cho thế hệ trẻ hôm nay. Để mỗi lần trở về địa chỉ đỏ này không chỉ là một chuyến tham quan, mà còn là một lần soi lại chính mình; để hiểu hơn giá trị của độc lập, tự do và hòa bình; để biết trân trọng quá khứ và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Ngọn lửa năm xưa đã không còn cháy giữa những trận bom. Nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của ý chí kiên cường và tình đồng đội vẫn còn đó – âm thầm cháy trong lòng đất Tức Dụp và trong ký ức của những người đã từng đi qua thời hoa lửa.



