129. MẸ VNAH NGUYỄN THỊ RÀNH
Sự sinh thành, nuôi nấng và sẵn sàng hy sinh vì con của người phụ nữ được thể hiện sâu sắc qua tiếng gọi “mẹ” thân thương. Tiếng gọi ấy càng thiêng liêng hơn trong những năm tháng hoa lửa của dân tộc. Người mẹ ấy không chỉ mất công lao nuôi dưỡng mà còn phải rời xa máu thịt mình đã sinh ra nhưng vẫn kiên cường vì ý chí bảo vệ Tổ quốc. Điển hình có Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Rành(1900-1979), quê ở ấp Trại Đèn, xã Phước Hiệp, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ là Hội trưởng Hội mẹ Chiến sĩ và Chính trị viên xã đội Phước Hiệp trong những năm kháng chiến chống đế quốc Mỹ. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, không có ruộng đất, thời thơ ấu mẹ phải đi làm thuê để phụ giúp cha mẹ kiếm sống. Qua hai cuộc kháng chiến của dân tộc, mẹ đã cống hiến cho Tổ quốc tám người con trai: Nguyễn Văn Dúng (1920–1947) – Xã đội trưởng Phước Hiệp; Nguyễn Văn Sóc (1926–1954) – Tiểu đội trưởng đặc công; Nguyễn Văn Vé (1932–1959); Nguyễn Văn Hè (1935–1967); Nguyễn Văn Huội (1938–1968); Nguyễn Văn Sướng (1939–1968); Nguyễn Văn Nâng (1940–1967); Nguyễn Văn Luông (1942–1969) và hai cháu: Cháu nội Nguyễn Văn Rưng (1939–1967) – Tiểu đội phó, cháu ngoại Huỳnh Văn Cường (1948–1970). Mẹ là người chí cốt với cách mạng. Bà bám trụ đến cùng với tinh thần “một tấc không đi, một ly không rời”, quyết không vào ấp chiến lược của địch mà ở lại xã Phước Hiệp, chịu đựng bom bầy, pháo chụp, nuôi dưỡng cán bộ, chiến sĩ, du kích địa phương và chỉ dạy con cháu cách đánh giặc. Trong hệ thống địa đạo Củ Chi nổi tiếng, mẹ đã nhẫn nại kiên trì đào hầm để chiến đấu, tự vệ và phục vụ cuộc chiến đấu chống Mỹ ròng rã của nhân dân vùng đất thép. Dù địch nhiều lần bắt, dụ dỗ, tra tấn dã man để ép mẹ kêu gọi con cháu đầu hàng, mẹ vẫn một lòng trung thành, kiên trung, bất khuất, bám trụ giữ đất, nuôi dưỡng cán bộ, chiến sĩ và đội nữ du kích Củ Chi cho đến ngày cách mạng toàn thắng. Em cảm phục mẹ không chỉ bởi những mất mát mà còn bởi nghị lực phi thường. Từ câu chuyện của mẹ, em hiểu rằng lòng yêu nước đôi khi được thể hiện bằng sự âm thầm chịu đựng. Năm 1994, mẹ được truy tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng – lời tri ân sâu sắc cho người đã “vì nước quên mình” và cũng là lời nhắc nhở những mầm non tương lai nhớ về người đã dùng chính máu của mình để nuôi dưỡng, bảo vệ đất nước, để thế hệ hôm nay có thể vươn lên.



