13. Lê Thị Xuyên
Nhắc đến thôn Duệ Khánh, xã Tiên Du, quê Bắc Ninh, người ta không chỉ nhớ đến những mùa lúa chín mà còn nhắc về đồng chí Lê Thị Xuyên – một nữ thương binh đã lặng lẽ đi qua chiến tranh, mang theo trong mình những ký ức không thể phai mờ.
Sinh ra trong một gia đình nông dân, tuổi thơ bà gắn với nhịp sống yên bình của làng quê. Nhưng lịch sử đã không cho thế hệ của bà được chọn lựa. Khi cuộc Kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt, Lê Thị Xuyên đã rời quê hương, tham gia lực lượng phục vụ chiến đấu. Bà làm công việc cứu thương – âm thầm nhưng đầy hiểm nguy – trực tiếp đối diện với sự sống và cái chết mỗi ngày.
Giữa những trận mưa bom bão đạn, bà cùng đồng đội băng qua chiến hào, khiêng thương binh ra khỏi vùng nguy hiểm. Có những lúc, chỉ chậm một nhịp là đánh đổi bằng cả tính mạng. Nhưng người phụ nữ ấy chưa từng lùi bước. Bởi với bà, giữ lại sự sống cho đồng đội cũng chính là giữ lại hy vọng cho ngày mai.
Trong một lần làm nhiệm vụ giữa chiến trường ác liệt, bà bị thương nặng. Vết thương ấy đã theo bà suốt cuộc đời, như một dấu ấn của những tháng năm tuổi trẻ đã dâng hiến trọn vẹn. Nhưng điều đáng quý là bà không để nỗi đau làm chùn bước.
Trở về quê hương sau chiến tranh, Lê Thị Xuyên tiếp tục sống giản dị giữa đời thường. Bà tham gia công tác địa phương, giúp đỡ mọi người, luôn giữ cho mình một tinh thần lạc quan, bền bỉ. Ở bà, người ta không thấy sự bi lụy, mà chỉ thấy một sức sống âm thầm nhưng mạnh mẽ.
Người dân Duệ Khánh nhắc đến bà bằng sự kính trọng chân thành. Bởi họ hiểu rằng, đằng sau dáng vẻ bình dị ấy là cả một hành trình đã đi qua lửa đạn, là những hy sinh không thể đong đếm.
Câu chuyện về đồng chí Lê Thị Xuyên không cần những lời ca tụng lớn lao. Chính cuộc đời bà đã là một minh chứng sâu sắc cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh – kiên cường, nhân hậu và luôn giữ trọn niềm tin vào cuộc sống.



