130- câu chuyện thời hoa lửa
Mỗi khi tháng Bảy về, trong không khí trang nghiêm của những ngày tri ân, lòng mỗi người trẻ chúng ta lại bồi hồi khi nhắc về một thời kỳ “hoa lửa” – thời kỳ mà thế hệ cha anh đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc. Trong những trang sử vàng chói lọi của chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, cái tên Phan Đình Giót đã trở thành một biểu tượng bất tử về lòng quả cảm và sự hy sinh quên Anh hùng Phan Đình Giót sinh ra trong một gia đình nghèo tại Hà Tĩnh. Sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, anh nhập ngũ và tham gia nhiều chiến dịch lớn. Nhưng có lẽ, dấu ấn sâu đậm nhất, lay động trái tim hàng triệu người Việt Nam chính là hành động anh dũng của anh trong trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam vào ngày 13 tháng 3 năm Trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Quân ta vấp phải sự kháng cự dữ dội từ phía địch. Những loạt hỏa lực từ lỗ châu mai của đối phương như những vòi rồng lửa quét qua trận địa, khiến nhiều đồng đội của ta thương vong, bước tiến của tiểu đoàn bị chặn đứng. Trong giây phút sinh tử ấy, mặc dù đã bị thương nhiều chỗ trên cơ thể, máu chảy đầm đìa, nhưng người chiến sĩ Phan Đình Giót vẫn không hề chùn bước.
Với một quyết tâm cháy bỏng “thà hy sinh chứ không để quân thù ngăn bước”, anh đã dùng chút sức tàn cuối cùng, dồn hết bình sinh để rướn người lên. Một hình ảnh đã đi vào huyền thoại: Phan Đình Giót áp sát, dùng chính lồng ngực của mình lấp kín lỗ châu mai của địch. Tiếng súng của kẻ thù câm bặt. Khoảng khắc ấy, anh đã trở thành một lá chắn sống, mở đường cho đồng đội xông lên tiêu diệt cứ điểm, cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng trên nóc hầm quân Sự hy sinh của anh hùng Phan Đình Giót không chỉ là một hành động dũng cảm tức thời, mà đó là minh chứng cho tinh thần yêu nước nồng nàn, ý chí sắt đá của cả một thế hệ “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Anh ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng lý tưởng của anh vẫn còn sống mãi.
Là một người trẻ sinh ra và lớn lên trong hòa bình, mỗi khi đọc lại câu chuyện của anh, tôi không khỏi xúc động và tự hào. Chúng ta hiểu rằng, cái giá của tự do hôm nay được đổi bằng máu xương của những người đi trước. Từ “Câu chuyện thời hoa lửa” ấy, bản thân tôi tự nhắc nhở mình phải sống trách nhiệm hơn, không ngừng nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ. Ngọn lửa tri ân sẽ luôn rực cháy trong tim tuổi trẻ chúng ta, nhắc nhở chúng ta sống sao cho xứng đáng với quá khứ hào hùng của dân tộc.



