Người có công giúp đỡ cách mạng

131 lần xung kích diệt

Ninh Bình22/05/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chúng tôi gặp Đại tá, Anh hùng LLVT nhân dân Hoàng Văn Thượng tại Chương trình “Về nơi khởi nguồn” do Báo Quân đội nhân dân chủ trì, phối hợp với các đơn vị tổ chức tại Khu di tích quốc gia đặc biệt rừng Trần Hưng Đạo (Cao Bằng) ngày 15-8-2024.

Anh hùng Hoàng Văn Thượng là người dân tộc Tày, sinh năm 1948 trong một gia đình nông dân nghèo ở bản Co Sầu thuộc huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Thời quân ngũ, đồng chí đã được tặng thưởng: 4 Huân chương Chiến công giải phóng, 13 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ Quyết thắng, Dũng sĩ diệt Mỹ và danh hiệu Chiến sĩ thi đua toàn miền Nam cùng nhiều hình thức khen thưởng khác...

Mồ côi mẹ từ năm 8 tuổi, bố lại mất sức lao động, em gái còn nhỏ nên ngay từ thời niên thiếu, Hoàng Văn Thượng rất cần cù, chịu khó. Ông vừa đi học, vừa chăm bố, nuôi em. Đến năm 15 tuổi, ông tham gia vào đội công nhân thủy lợi của tỉnh Cao Lạng (nay là tỉnh Cao Bằng). Tháng 4-1968, Hoàng Văn Thượng nhập ngũ, trở thành chiến sĩ của Trung đội 4, Đại đội 20, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn Đặc công 305. Là người chăm chỉ rèn luyện nên Hoàng Văn Thượng được bầu là “Chiến sĩ giỏi” của đơn vị. Từ cuối năm 1968 đến tháng 12-1970, đồng chí tham gia chiến đấu tại chiến trường Bình Trị Thiên.

Đại tá Hoàng Văn Thượng kể: “Từ tháng 12-1970, tôi được bổ nhiệm là Chính trị viên phó Đại đội 2, Tiểu đoàn 13, Trung đoàn Đặc công 429 hoạt động ở tỉnh Kampong Cham, Campuchia. Được anh em trong đơn vị ủng hộ, giúp đỡ và sự nỗ lực phấn đấu của bản thân, tôi đã vinh dự đóng góp một phần nhỏ bé vào chiến công chung của đơn vị. Một trong số đó là trận đánh chiếm chốt An Púp mùa khô năm 1970-1971”.

Theo hồi ức của Anh hùng Hoàng Văn Thượng, vừa hành quân chuyển chiến trường sang hoạt động ở nước bạn thì ông bị cơn sốt rét hành hạ. Khi đơn vị được giao nhiệm vụ đánh chốt An Púp, dù đã cắt sốt, nhưng cơ thể ông còn yếu, cấp trên đưa ông vào quân số ở lại điều dưỡng phục hồi sức khỏe, nhưng ông kiên quyết đề nghị đại đội cho phép tham gia chiến đấu. “Lúc đó, anh em trong đơn vị cũng ốm sốt nhiều. Mình mà ở lại làm sao nói được anh em. Vì vậy, tôi trực tiếp lên gặp lãnh đạo, chỉ huy đơn vị xin đi bằng được. Rất mừng là trên chấp thuận, là Chính trị viên phó Đại đội 2, tôi được phân công đi cùng tổ mũi nhọn, đảm nhiệm Tổ trưởng Tổ cắt hàng rào đánh chiếm lô cốt đầu cầu”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn