Bài viết

133. Những tượng đài bất tử giữa lòng đất phèn Đức Huệ

Vùng biên giới Đức Huệ không chỉ có địa đạo, mà còn có cả một "thế trận lòng dân" được xây dựng từ những cuộc đời hy sinh thầm lặng. Mỗi cái tên được khắc trên bia đá hôm nay đều là một câu chuyện cảm động về lòng trung trinh.

Tây Ninh14/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Võ Văn Tần – Người thắp lửa cho phong trào cách mạng

Nhắc đến Đức Huệ, không thể không nhắc đến đồng chí Võ Văn Tần, người con ưu tú của quê hương Đức Hòa nhưng có ảnh hưởng sâu rộng đến cả vùng Đức Huệ. Trước khi hy sinh dưới họng súng quân thù vào năm 1941, ông đã kịp gieo những hạt giống cách mạng đầu tiên vào lòng đất phèn này. Lời nhắn nhủ cuối cùng của ông: "Các đồng chí hãy tiếp tục con đường của tôi..." đã trở thành kim chỉ nam, thắp sáng niềm tin cho bà con Đức Huệ suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ. Tinh thần của ông chính là nền tảng cho "Hội thề Rừng Rong" và ý chí bám trụ của quân dân vùng biên.

Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Hạnh – Điểm tựa bên dòng Vàm Cỏ

Nếu ở biên giới có những người mẹ thắp đèn, thì tại vùng Đức Huệ còn có Mẹ Nguyễn Thị Hạnh, một biểu tượng của lòng kiên trinh bám trụ. Mẹ có những người con lần lượt ngã xuống trên khắp các chiến trường Long An. Bạn hãy tưởng tượng, sau mỗi lần nhận tin đau, mẹ lại nén nước mắt, tiếp tục mở cửa đón cán bộ, tiếp tục đào thêm những hầm bí mật ngay dưới nền nhà. Mẹ quan niệm rằng: "Giặc có thể lấy đi mạng sống của con mẹ, nhưng không bao giờ lấy được mảnh đất này của cha ông". Chính những người mẹ như mẹ Hạnh đã biến những ngôi nhà đơn sơ thành những pháo đài vững chắc nhất, che chở cho mạch máu cách mạng vùng ven.

Anh hùng Liệt sĩ Nguyễn Văn Thành – Người con của đất địa đạo

Trong những trận chiến bảo vệ vùng căn cứ Đức Huệ, cái tên Nguyễn Văn Thành đã trở thành huyền thoại. Anh là một chiến sĩ du kích mưu trí, người đã biến lòng địa đạo thành "thiên la địa võng" đối với kẻ thù. Có những trận đánh, một mình anh với khẩu súng trường và những quả lựu đạn tự chế đã đẩy lùi cả một đại đội địch đang tìm cách đánh phá hầm bí mật. Anh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, ngay trên cửa hầm địa đạo để bảo vệ đồng đội bên dưới. Sự ngã xuống của anh là minh chứng hùng hồn nhất cho lời thề "Độc lập hay là chết!", tiếp thêm sức mạnh cho lớp lớp thanh niên Đức Huệ lên đường tòng quân.

Sự tiếp nối của những linh hồn bất tử

Đức Huệ không chỉ có một mẹ Viết, một anh Đảnh, mà còn hàng nghìn, hàng vạn những người con như anh Thành, những người mẹ như mẹ Hạnh. Họ giống như những cây tràm bám rễ sâu vào đất phèn, dù nắng cháy hay bom cày vẫn luôn vươn lên mạnh mẽ. Chính sự hy sinh đa dạng ấy đã tạo nên một sức mạnh tổng hợp, làm nên danh hiệu "Trung dũng kiên cường" cho tỉnh nhà.

Gia tài họ để lại cho thế hệ trẻ chúng ta hôm nay không chỉ là hòa bình, mà là bài học về sự gắn kết, lòng tận trung và ý chí tự lực tự cường. Những câu chuyện về các nhân vật "Thời hoa lửa" sẽ mãi là ngọn đuốc soi đường, nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm bảo vệ và xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu đẹp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn