138- câu chuyện thời hoa lửa
Mỗi năm, khi những cơn mưa ngâu tháng Bảy bắt đầu rơi cũng là lúc cả đất nước cùng hướng về ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7.
Đêm hôm đó, nghĩa trang liệt sĩ vốn tĩnh lặng bỗng trở nên linh thiêng lạ thường. Trong cái se lạnh của màn đêm, hàng nghìn đoàn viên thanh niên trong sắc áo xanh tình nguyện đã có mặt, trên tay mỗi người là những nhành hoa cúc trắng và những ngọn nến nhỏ. Khi tiếng nhạc "Hồn tử sĩ" vang lên trầm hùng, không gian như ngưng đọng lại. Trong giây phút mặc niệm, chúng em cúi đầu trước những hàng bia mộ thẳng tắp – nơi yên nghỉ của những người anh, người chị đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
Khi đi thắp nến lên từng ngôi mộ, em lặng người trước những tấm bia mang dòng chữ "Liệt sĩ chưa biết tên". Các anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp có một bức ảnh để lại, chưa kịp gửi một lời chào cuối cùng về cho mẹ già.
Tuổi trẻ chúng em hôm nay nguyện tiếp nối truyền thống "Uống nước nhớ nguồn", giữ cho ngọn lửa yêu nước luôn cháy mãi trong tim qua những hành động thiết thực và ý nghĩa nhất.



