14. PHẠM VĂN TÍT
Người lính pháo binh và những trận đánh sinh tử ở Mỹ Tho
Với tinh thần chiến đấu quả cảm, sẵn sàng hy sinh vì từng tấc đất quê hương, trong chuỗi cảm xúc nhớ về những ngày chiến đấu, ông Tít tiếp tục kể về những câu chuyện khác nhau, những trận sinh tử khác nhau.
Trên chiến trường B2, ông Phạm Văn Tít được phân công vào đơn vị pháo binh thuộc “Đoàn pháo Biên Hòa”. Công việc của ông là vận hành pháo cối 120mm – loại pháo nặng gần 100kg, vừa đi vừa đánh, vừa bắn phá, vừa hành quân. Có những lúc, ông và đồng đội phải vác pháo băng qua ruộng lầy, kênh rạch để tiếp cận trận địa.
Tháng 4/1972, tại Mỹ Tho, đơn vị ông tham gia một trận đánh ác liệt chống càn của quân Mỹ – ngụy. Trận đánh kéo dài từ 5 giờ sáng đến 5 giờ chiều, giành giật nhau từng mét đất. Khi đang ở trong công sự chiến đấu, ông bị địch phát hiện, ném lựu đạn ngay sát vị trí. Nhờ sự chỉ huy kịp thời của Đại đội phó Tư Bựu – tên về người Đại đội phó mà ông vẫn nhớ mãi, ông được dẫn rút lui trong tình thế vô cùng nguy hiểm. Sau trận đánh, tiểu đội 5–6 người chỉ còn lại 2 người sống sót.
Dù mất mát lớn, trong ông vẫn cháy bỏng ý chí chiến đấu. Ông quay lại nơi giấu pháo, lấy lại trang bị, tiếp tục xuống chiến trường B2 để chống càn. Có những trận bắn quấy rối vào bốt địch, có lúc bị tập kích bất ngờ phải vừa vác pháo vừa rút lui trong đêm. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết, nhưng chưa bao giờ ông chùn bước.
Với ông: độc lập, tự do hôm nay được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Ông mong rằng thanh niên không chỉ có lòng yêu nước trong lời nói, mà phải thể hiện bằng hành động, tinh thần dấn thân và trách nhiệm trước Tổ quốc.



