14. Tiếp dân như người thầy thuốc lắng nghe bệnh nhân - Bác sĩ Trần Duy Hưng
Từ công sở đến nhà riêng, Trần Duy Hưng dành thời gian nghe dân trình bày, ghi việc cần làm và theo dõi kết quả bằng một phương pháp cẩn trọng.
Những người từng làm việc bên cạnh bác sĩ Trần Duy Hưng kể rằng ông dành nhiều thời gian tiếp dân. Không chỉ trong giờ hành chính tại công sở, nhiều buổi tối và ngày nghỉ ông còn tiếp người dân ở nhà riêng. Đối với ông, một lá đơn hay câu chuyện trực tiếp không phải sự phiền toái, mà là nguồn thông tin giúp chính quyền nhận ra những vấn đề đang tồn tại.
Nghề y có lẽ ảnh hưởng sâu sắc đến cách ông nghe dân. Bác sĩ không thể chữa bệnh nếu ngắt lời người bệnh quá sớm hoặc chỉ nhìn vào một triệu chứng. Người quản lý cũng vậy: phía sau một đề nghị về nhà ở, việc làm hay chế độ có thể là cả hoàn cảnh gia đình và những vướng mắc của bộ máy. Trần Duy Hưng thường hỏi cụ thể, tránh hứa chung chung và phân biệt việc nào có thể giải quyết ngay với việc nào cần kiểm tra thêm.
Ông có thói quen dùng bút máy mực xanh hoặc đen ghi nội dung chính, rồi dùng mực đỏ ghi bên lề kết quả xử lý. Cách làm nhỏ ấy thể hiện tinh thần theo việc đến cùng. Tiếp dân không kết thúc khi người dân ra khỏi phòng; giá trị của cuộc gặp nằm ở việc nội dung được chuyển đúng nơi, được trả lời và tạo ra thay đổi thực tế.
Không phải mọi mong muốn đều có thể đáp ứng, nhất là trong những năm kinh tế khó khăn và chiến tranh. Nhưng thái độ tôn trọng giúp người dân hiểu rằng họ đã được lắng nghe. Một chính quyền gần dân không đồng nghĩa với việc chiều theo mọi yêu cầu, mà là giải thích minh bạch, chịu trách nhiệm và không để người yếu thế bị bỏ quên vì thiếu quan hệ.
Từ phòng khám Bông Nhuộm đến phòng tiếp dân của thành phố, Trần Duy Hưng giữ cùng một nguyên tắc: con người phải được nhìn nhận như một cá nhân có phẩm giá. Chính cách lắng nghe ấy khiến ký ức về ông không chỉ nằm trong hồ sơ hành chính. Nhiều người nhớ ánh mắt, câu hỏi, nét chữ và cảm giác được một vị Chủ tịch đối xử như người thân thuộc của Hà Nội.



