141. AHLLVTND PHẠM VĂN CỘI VÀ TÔ VĂN ĐỰC

Trong quá trình học hỏi để phát triển, tôi đã được tìm hiểu về những anh hùng dân tộc – những người đã hy sinh thân mình vì môt tương lai tươi sáng cho thế hệ sau. Trong đó, câu chuyện về hai Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân là ông Phạm Văn Cội và Tô Văn Đực đã đặc biệt khiến tôi phải suy ngẫm, cũng như thêm tự hào khi bản thân mình là con người Việt Nam.
Câu chuyện của Anh hùng lực lượng vũ trang dân nhân Phạm Văn Cội mang theo những ý nghĩa sâu sắc, trầm lắng. Quê của ông ở xã Nhuận Đức, huyện Củ Chi, tỉnh Gia Định. Vốn là một thợ cạo mủ cao su, năm 1960, ông bỏ việc về quê hương tham gia du kích. Cuối năm 1963, khi quân Mỹ tấn công vào Củ Chi, tổ chiến đấu do Phạm Văn Cội chỉ huy đã dùng lựu đạn tự tạo đánh đứt xích một chiếc xe tăng Mỹ. Đây là trận đầu tiên trong lịch sử mà quân dân Củ Chi đánh hỏng xe tăng đối phương bằng lựu đạn.
Trong chiến dịch Cờ - ríp năm 1966, Phạm Văn Cội chỉ huy tổ du kích, trong tám ngày tiêu diệt Một trăm mười một lính Mỹ, bắn rơi bảy máy bay trực thăng, một phản lực và phá hỏng nhiều xe cơ giới. Tháng 2 năm 1966, ông năm lần chỉ huy du kích tập kích căn cứ Mỹ; một mình ông phá hủy sáu xe bọc thép. Tháng 4 năm 1966 ông đột kích vào tận căn cứ Đồng Dù, gài mìn diệt hai xe. Năm 1967, trong một trận chống càn, Anh hùng Phạm Văn Cội đã hy sinh một cách anh dũng trong công cuộc cách mạng dành lại hòa bình cho đất nước. Sự hy sinh của ông đã làm dâng lên trong lòng tôi sự xót xa về một cuộc đời dốc hết mình vì nước. Ông được truy tặng danh hiệu anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng ngày 17 tháng 9 năm 1967. Để nhớ đến người anh hùng ấy, nhân dân đã lấy tên ông đặt tên cho các trường học, tên nông trường để thể hiện lòng biết ơn.
Tiếp theo là Anh hùng vũ trang nhân dân Tô Văn Đực – người "anh hùng mìn gạt" nhờ sáng chế và sự cống hiến của mình trong lực lượng công binh Bộ Tư Lệnh Miền. Tô Văn Đực sinh năm 1942 tại ấp Xóm Bưng, xã Nhuận Đức, quận Củ Chi, tỉnh Gia Định; là con út trong một gia đình tá điền. Vì hoàn cảnh nghèo khó, mồ côi mẹ, ông không thể học lên cấp 3 và phải bỏ học lang bạt từ quê nhà sang các tỉnh Sông Bé, Đồng Nai làm thuê, thường hành nghề hàn tôn và sửa chữa xe đạp. Đến năm 1962, phong trào Đồng Khởi của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã lan rộng khắp vùng Củ Chi, Tô Văn Đực quay về quê nhà xin gia nhập đội du kích xã Nhuận Đức. Ban đầu ông không trực tiếp chiến đấu mà được phân công chế tạo, sửa chữa khí tài chiến tranh ở xưởng công binh của xã đội Nhuận Đức - Quân Giải phóng, lúc đó chỉ là một nhà xưởng thô sơ.
Sau những khó khăn lớn của chiến dịch Mậu Thân ở Gia Định, ông quay về xã đội công tác trong công binh xưởng với vai trò bộ đội tỉnh. Do sức khỏe giảm sút từ những vết thương trong chiến tranh, năm 1992 ông về hưu với quân hàm trung tá.
Viết về Anh hùng Phạm Văn Cội và Tô Văn Đực, lòng tôi trào dâng một niềm cảm phục và biết ơn sâu sắc. Tôi nhận ra rằng, lịch sử và cuộc sống được dệt nên bởi những con người biết sống vì người khác như thế. Họ là tấm gương sáng để mỗi chúng ta tự soi mình, tự hỏi bản thân đã sống xứng đáng chưa, đã dám đứng lên vì điều đúng đắn chưa. Có lẽ, cách tri ân anh hùng tốt nhất không phải là những lời tán dương, mà là hành động tiếp bước tinh thần của họ, sống một cuộc đời có trách nhiệm và ý nghĩa. Là một trong những học sinh của thế hệ sau, tôi nhắc nhở bản thân sẽ biết học tập, lao động và rèn luyện tốt để mai sau cũng lấy công mình góp vào xây dựng đất nước để không phụ sự hy sinh của các thế hệ đi trước.



