Người có công giúp đỡ cách mạng

14. Nguyễn Văn Cải

Bắc Ninh21/04/2026Nguyễn Hữu Chiến (Đoàn xã Tiên Du)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi buổi chiều, trên cánh đồng thôn Duệ Khánh, xã Tiên Du, quê Bắc Ninh, ánh hoàng hôn trải dài như một tấm thảm vàng yên ả. Ít ai biết rằng, từ chính mảnh đất bình dị ấy đã có một người lính bước ra, mang theo tuổi trẻ vào cuộc Kháng chiến chống Mỹ, để rồi trở về với những dấu tích không thể xóa nhòa – đồng chí Nguyễn Văn Cải.

Tuổi trẻ của ông bắt đầu từ những ngày cày cấy, gắn bó với ruộng đồng và gia đình. Nhưng khi đất nước cần, ông sẵn sàng rời bỏ tất cả, khoác lên mình màu áo lính. Trên chiến trường, ông tham gia vào những nhiệm vụ mở đường, bảo đảm cho các đơn vị hành quân an toàn. Đó là công việc đầy hiểm nguy, nơi mỗi bước đi đều có thể đối diện với bom mìn và cái chết bất ngờ.

Có những đêm, ông cùng đồng đội lần từng bước trong bóng tối, dò từng tấc đất để tìm và phá những quả bom chưa nổ. Không có ánh sáng, không có tiếng động, chỉ có sự tập trung cao độ và ý chí vững vàng. Và rồi, trong một lần làm nhiệm vụ, tai nạn đã xảy ra. Một tiếng nổ bất ngờ khiến ông bị thương nặng. Khoảnh khắc ấy đã để lại trên cơ thể ông những vết thương suốt đời.

Trở về quê hương, Nguyễn Văn Cải không cho phép mình gục ngã. Dù việc đi lại khó khăn, ông vẫn gắn bó với ruộng đồng, tiếp tục lao động và tham gia các hoạt động tại địa phương. Những bước chân chậm rãi trên cánh đồng hôm nay chính là minh chứng cho nghị lực không khuất phục.

Người dân Duệ Khánh nhớ đến ông không chỉ như một thương binh, mà như một người luôn giữ cho mình tinh thần lạc quan, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. Ở ông, không có sự than vãn, chỉ có sự bình thản và kiên trì.

Câu chuyện về đồng chí Nguyễn Văn Cải giống như một vệt sáng lặng lẽ trên cánh đồng quê. Không rực rỡ, không phô trương, nhưng đủ để soi sáng và nhắc nhở: những năm tháng hòa bình hôm nay được đánh đổi từ những con người đã từng đi qua hiểm nguy mà không một lần chùn bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn