Bài viết

15

Đồng Nai11/06/2026hoàng (phú vinh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 15: Mùa xuân trong hầm trú ẩn

Xuân năm 1973, chiến tranh vẫn còn tiếp diễn ở nhiều nơi. Tại một vùng căn cứ, đơn vị của chiến sĩ Lê Quốc Việt đón Tết trong những căn hầm trú ẩn giữa rừng già.

Không có bánh kẹo đủ đầy, không có pháo hoa hay những mâm cỗ lớn như ở quê nhà. Cái Tết của người lính chỉ là vài chiếc bánh chưng được gói vội, ít mứt gừng do hậu phương gửi ra và những lời chúc chân thành dành cho nhau.

Chiều ba mươi Tết, đơn vị tổ chức buổi sinh hoạt nhỏ. Mọi người kể cho nhau nghe về gia đình, về quê hương và những dự định sau ngày hòa bình. Có người mong được trở về làm ruộng cùng cha mẹ, có người ước mơ trở thành thầy giáo, bác sĩ.

Việt mang theo cây sáo trúc từ quê nhà. Tối hôm ấy, anh thổi những khúc nhạc về mùa xuân khiến cả đơn vị xúc động. Giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng, tiếng sáo như mang hơi ấm quê hương đến với những người lính xa nhà.

Đúng thời khắc giao thừa, mọi người đứng quanh lá cờ Tổ quốc. Họ cùng hát vang những bài ca cách mạng và hứa sẽ hoàn thành nhiệm vụ để đất nước sớm hòa bình.

Ít tháng sau, trong một trận chiến ác liệt, Việt đã anh dũng hy sinh. Đồng đội cẩn thận giữ lại cây sáo của anh như một kỷ vật.

Nhiều năm sau ngày thống nhất đất nước, những người lính năm xưa gặp lại nhau. Mỗi khi nhắc đến cái Tết trong hầm trú ẩn, họ vẫn nhớ tiếng sáo của Việt và những lời hứa dưới lá cờ Tổ quốc.

Mùa xuân năm ấy đã đi vào ký ức như biểu tượng của niềm tin, của tình đồng đội và khát vọng hòa bình mãnh liệt của những người lính trong thời chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn