15. Một tiếng gọi: Độc lập
Có những từ ngữ rất ngắn nhưng mang theo cả một khát vọng lớn.
“Độc lập” là một từ như thế.
Đối với Võ Nguyên Giáp và thế hệ những người cách mạng cùng thời, độc lập không phải là một khái niệm xa vời.
Đó là quyền được sống trong một đất nước của chính mình.
Đó là quyền được quyết định tương lai của dân tộc.
Đó là mong muốn được nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trên quê hương.
Từ khi còn trẻ, Võ Nguyên Giáp đã sớm nhận thức sâu sắc nỗi đau mất nước. Ông tham gia hoạt động cách mạng và dành cả cuộc đời cho mục tiêu giành độc lập, thống nhất đất nước.
Con đường ấy vô cùng gian nan.
Có lúc bị bắt, có lúc phải hoạt động bí mật, có lúc phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt.
Nhưng lý tưởng không thay đổi.
Đối với ông, độc lập là mục tiêu chung của cả dân tộc.
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ra đời.
Niềm vui độc lập mở ra một chặng đường mới, nhưng đất nước tiếp tục phải đối mặt với nhiều thử thách.
Võ Nguyên Giáp lại cùng đồng đội bước vào những năm tháng chiến đấu mới.
Câu chuyện về một tiếng gọi “Độc lập” vì thế không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó nhắc thế hệ hôm nay rằng hòa bình và độc lập là những giá trị vô cùng quý báu.
Khi đất nước đã hòa bình, trách nhiệm của chúng ta là giữ gìn thành quả ấy bằng học tập, lao động, đoàn kết và xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp.



