Bài viết

15 NĂM TRONG ĐỊA NGỤC CÔN ĐẢO

An Giang16/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

15 NĂM TRONG ĐỊA NGỤC CÔN ĐẢO

Năm 1929, phong trào công nhân và phong trào cách mạng ở Việt Nam đang phát triển mạnh mẽ. Trước sự lớn mạnh của các tổ chức yêu nước, thực dân Pháp tiến hành nhiều cuộc khủng bố, truy bắt những người hoạt động cách mạng. Trong làn sóng đàn áp ấy, Tôn Đức Thắng bị bắt và kết án tù khổ sai, đày ra Nhà tù Côn Đảo.

Đối với những người yêu nước thời bấy giờ, Côn Đảo được xem là "địa ngục trần gian". Nơi đây giam giữ hàng nghìn chiến sĩ cách mạng từ khắp mọi miền đất nước. Giữa biển khơi xa cách đất liền, nhà tù được xây dựng với những bức tường đá dày, hàng rào thép gai chằng chịt và chế độ cai ngục vô cùng hà khắc.

Ngày đặt chân lên đảo, Tôn Đức Thắng cùng nhiều tù nhân khác bị đưa vào các phòng giam chật hẹp, tối tăm và ẩm thấp. Họ phải lao động khổ sai dưới cái nắng gay gắt của vùng biển nhiệt đới. Có người bị bắt đập đá, có người làm đường, khuân vác vật liệu hoặc thực hiện những công việc nặng nhọc kéo dài từ sáng đến chiều.

Thực dân Pháp không chỉ muốn giam giữ thể xác mà còn tìm cách khuất phục ý chí của những người cộng sản. Những hình thức tra tấn như cùm chân, biệt giam, bỏ đói hay đánh đập thường xuyên được áp dụng đối với tù nhân chính trị.

Nhưng điều mà bọn cai ngục không ngờ tới là càng trong gian khổ, tinh thần cách mạng của những người tù yêu nước càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Là người có uy tín và kinh nghiệm hoạt động cách mạng, Tôn Đức Thắng nhanh chóng trở thành chỗ dựa tinh thần cho nhiều đồng chí trong tù. Ông luôn động viên mọi người giữ vững niềm tin, không khuất phục trước sự đàn áp của kẻ thù.

Những đêm dài trong phòng giam, khi tiếng sóng biển vọng vào qua song sắt, các tù nhân bí mật trao đổi tài liệu, học tập chính trị và kể cho nhau nghe về tình hình cách mạng trong nước. Dưới sự tham gia của những người cộng sản kiên trung như Tôn Đức Thắng, nhà tù Côn Đảo dần trở thành một "trường học cách mạng" đặc biệt.

Nhiều thanh niên khi mới bị bắt còn bỡ ngỡ, lo lắng. Sau thời gian được học tập và rèn luyện trong tù, họ trưởng thành hơn về nhận thức chính trị và ý chí đấu tranh. Chính vì vậy, nhiều người gọi Côn Đảo là nơi "biến nhà tù thành trường học".

Trong suốt những năm tháng bị giam cầm, Tôn Đức Thắng luôn giữ lối sống giản dị, khiêm tốn và giàu tình đồng chí. Khi có phần ăn ít ỏi, ông sẵn sàng chia sẻ cho người bệnh hoặc người già yếu hơn mình. Khi có đồng chí nản lòng vì bệnh tật hoặc bị tra tấn, ông lại tìm cách động viên, giúp họ vượt qua khó khăn.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua.

Một năm rồi hai năm, năm năm rồi mười năm.

Nhiều người tù đã bạc mái đầu sau những bức tường đá lạnh lẽo. Nhưng niềm tin vào tương lai độc lập của dân tộc vẫn không hề suy giảm.

Đến năm 1945, khi thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám lan đến Côn Đảo, các tù nhân chính trị vô cùng xúc động. Sau 15 năm bị giam cầm, Tôn Đức Thắng cùng nhiều chiến sĩ cách mạng được giải phóng.

Ngày bước ra khỏi cổng nhà tù, ông đã bước sang tuổi 57. Mười lăm năm tuổi xuân của một đời người đã gửi lại nơi biển đảo xa xôi ấy. Nhưng điều quý giá nhất vẫn còn nguyên vẹn: lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin vào con đường cách mạng.

Sau khi trở về đất liền, Tôn Đức Thắng tiếp tục tham gia lãnh đạo cách mạng và sau này trở thành người đứng đầu Nhà nước Việt Nam. Những năm tháng trong nhà tù Côn Đảo đã tôi luyện ở ông bản lĩnh kiên cường, tinh thần lạc quan và ý chí không gì lay chuyển nổi.

Ngày nay, khi nhắc đến Nhà tù Côn Đảo, nhiều người nhớ đến những năm tháng tù đày gian khổ của Tôn Đức Thắng. Câu chuyện "15 năm trong địa ngục Côn Đảo" không chỉ là ký ức về một giai đoạn khắc nghiệt của lịch sử dân tộc, mà còn là biểu tượng của lòng kiên trung, ý chí bất khuất và niềm tin son sắt vào ngày đất nước được tự do, độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn