15 tuổi rải truyền đơn và bản án tù chung thân Côn Đảo
Nguyễn Văn Linh bị bắt và kết án tù chung thân, đày ra Côn Đảo khi mới 15 tuổi vì rải truyền đơn chống thực dân Pháp, trước khi trở thành một trong những người khởi xướng đường lối Đổi mới của Việt Nam.
Nguyễn Văn Linh, tên thật Nguyễn Văn Cúc, bí danh Mười Cúc, sinh năm 1915. Khi đang còn là học sinh, ông đã tham gia rải truyền đơn chống thực dân Pháp nên bị bắt, bị bỏ tù và đày ra Côn Đảo, dù khi ấy ông mới chỉ 15 tuổi. Năm 1936, ông được trả tự do, và sau đó được kết nạp vào Đảng Cộng sản Đông Dương, hoạt động tại Hải Phòng và Hà Nội, rồi tham gia Ban Chấp hành Đảng bộ Thành phố Sài Gòn.
Năm 1939, ông được Đảng điều động vào công tác miền Nam, được cử phụ trách Phó Bí thư Thành ủy Sài Gòn - Chợ Lớn, tăng cường chỉ đạo cuộc đấu tranh chống các thủ đoạn của Đảng lập hiến và bọn tờ-rốt-kít. Cuối năm 1939, ông tiếp tục được điều ra Trung Kỳ để lập lại Xứ ủy Trung Kỳ. Đầu năm 1941, khi đến Vinh, Nghệ An, ông bị địch bắt, kết án 5 năm tù và bị đày ra Côn Đảo lần thứ hai trong đời, một lần nữa phải chịu cảnh giam cầm khắc nghiệt.
Sau khi Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, ông từ Côn Đảo trở về đất liền, tiếp tục hoạt động tại địa bàn Sài Gòn - Chợ Lớn - Gia Định với cương vị Bí thư Thành ủy, rồi Bí thư Đặc khu ủy Sài Gòn - Chợ Lớn từ năm 1946 đến 1947. Hơn 10 năm bị giam cầm trong ngục tù Côn Đảo, cùng 30 năm gian khổ trong hai cuộc kháng chiến ở miền Nam, cho đến khi trở thành Tổng Bí thư của Đảng năm 1986, ông vẫn giữ nguyên đức tính liêm khiết, khiêm tốn, giản dị của người cách mạng, giữ gìn cuộc sống cá nhân mẫu mực theo gương Chủ tịch Hồ Chí Minh trong suốt cuộc đời hoạt động của mình.


