16. Câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Thị Tua
Câu chuyện về Liệt sĩ Nguyễn Thị Tua
Mẹ Nguyễn Thị Tua sinh năm 1915, nguyên quán tại xã Định Hòa, Thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương. Sau khi kết hôn, mẹ chuyển về trú quán tại quê chồng thuộc ấp Bốn Phú, xã Trung An, huyện Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh. Mẹ là một tấm gương trung liệt, vừa là Liệt sĩ vừa là Bà mẹ Việt Nam Anh hùng, người đã hiến dâng xương máu của bản thân cùng những người thân yêu nhất cho sự nghiệp giải phóng dân tộc và thống nhất Tổ quốc.
Gia đình nông dân giàu lòng yêu nước
Sinh ra và lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan dưới ách đô hộ của thực dân Pháp, mẹ Nguyễn Thị Tua trưởng thành với đức tính hiền hòa, nhân hậu, thẳng thắn và cần cù lao động của một người con nhà nông. Mẹ có người anh trai duy nhất là ông Lê Văn Tông. Năm 20 tuổi, mẹ lập gia đình rồi chuyển về sinh sống bên quê chồng tại làng An Phú (sau này đổi tên thành xã An Phú Thạnh và nay là xã Trung An, huyện Củ Chi), ngày ngày làm ruộng rẫy và buôn rải tảo tần nuôi con.
Trong suốt hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ, mái nhà của mẹ luôn là cơ sở nuôi giấu cán bộ và là chỗ dựa đáng tin cậy của cách mạng. Khi chồng dấn thân vào chiến trường, mẹ ở lại hậu phương gánh vác việc nhà, chịu thương chịu khó nuôi dạy 5 người con (4 trai, 1 gái) gồm: Nguyễn Văn Dợi, Nguyễn Văn Dậm, Hồ Văn Hát, Hồ Ngọc Lan và Hồ Văn Kiên. Dưới sự giáo dục giàu lòng yêu nước của mẹ, tất cả các người con khi lớn lên đều tiếp nối truyền thống quê hương, thoát ly gia đình để tham gia vào các lực lượng vũ trang cách mạng, trực tiếp cầm súng chiến đấu trên các chiến trường.
Tấm gương hy sinh thầm lặng trên dòng Rạch Kè
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, mẹ Nguyễn Thị Tua là một cán bộ hậu cần năng nổ, phụ trách việc tiếp tế lương thực cho bộ đội và thương bệnh binh. Ngày 2 tháng 10 năm 1950, trong một chuyến đi mua lương thực và nhu yếu phẩm để mang về cứu chữa cho các chiến sĩ bị thương, chiếc ghe của mẹ không may bị quân giặc phục kích dữ dội. Trận oanh tạc đã làm chìm ghe trên dòng sông Rạch Kè thuộc ấp Phú Trung, xã An Phú Thạnh (nay là ấp Bốn Phú, xã Trung An, huyện Củ Chi). Mẹ đã anh dũng hy sinh khi mới 35 tuổi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân địa phương.
Những người con trung hiếu và sự hy sinh của người ở lại
Gia đình của mẹ Nguyễn Thị Tua đã đóng góp cho Tổ quốc hai liệt sĩ kiên trung:
Chồng của mẹ – Liệt sĩ Hồ Văn Kiểm (bí danh Tám Đầu Bạc): Sinh năm 1908, ông tham gia cách mạng từ thời chống Pháp. Sang thời chống Mỹ, ông giữ chức vụ Bí thư Chi bộ xã Trung An (giai đoạn 1961 – 1962). Dù bị kẻ thù truy lùng gắt gao và treo giải thưởng lớn, ông vẫn kiên cường bám trụ trận địa, sau đó chuyển sang công tác tại Hậu cần Đoàn 83. Ngày 12 tháng 8 năm 1970, ông cùng nhiều đồng chí đã anh dũng hy sinh tại xã Phú An, huyện Bến Cát, tỉnh Bình Dương khi hầm trú ẩn bị trúng pháo kích của địch.
Con trai thứ tư của mẹ – Liệt sĩ Hồ Văn Hát: Sinh năm 1941, anh tham gia lực lượng du kích xã Trung An từ sớm. Ngày 12 tháng 5 năm 1968, trong lúc đang trên đường đi làm nhiệm vụ, anh bị quân địch phục kích và súng đạn quân thù đã cướp đi mạng sống của người chiến sĩ trẻ ngay tại mảnh đất quê nhà ấp Bốn Phú.
Các người con còn lại của mẹ cũng có những cống hiến trọn vẹn cho sự nghiệp cách mạng:
Người con trai thứ hai – Ông Nguyễn Văn Dợi: Sinh năm 1939, tham gia cách mạng từ năm 1952 trong hàng ngũ bộ đội Chi đội 12 do đồng chí Tô Ký chỉ huy, sau đó tập kết ra Bắc năm 1954 và phục viên về hưu sau ngày đại thắng. Ông qua đời năm 1989 do tai nạn.
Người con trai thứ ba – Ông Nguyễn Văn Dậm: Sinh năm 1941, cũng là chiến sĩ Chi đội 12 của đồng chí Tô Ký và tập kết ra Bắc năm 1954 để học trường Lục quân. Năm 1963, ông trở lại miền Nam chiến đấu tại chiến trường khốc liệt Quảng Trị – Thừa Thiên với cương vị Tiểu đoàn trưởng. Sau khi bị thương năm 1972, ông được đưa ra Bắc điều trị rồi được cử đi làm nghiên cứu sinh và làm việc tại Liên Xô. Ông về nước năm 2010 và qua đời vì bạo bệnh năm 2013.
Người con gái thứ tư – Bà Hồ Ngọc Lan: Sinh năm 1943, tham gia cách mạng từ năm 1964 với vai trò giao liên, sau đó chuyển sang công tác Thành. Sau ngày giải phóng, bà công tác tại Bưu điện Thành phố Hồ Chí Minh và qua đời vì bệnh năm 1988.
Người con trai út – Ông Hồ Văn Kiên: Sinh năm 1945, tham gia cách mạng từ năm 1963, từng là cán bộ trinh sát kỹ thuật của quân báo Miền. Sau khi phục viên vào năm 1976, ông trở về cống hiến cho quê hương và giữ chức vụ Bí thư Chi bộ ấp Bốn Phú, xã Trung An, Củ Chi.
Để ghi nhận những công lao và sự hy sinh vĩ đại của mẹ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, Thủ tướng Chính phủ đã truy tặng mẹ Bằng Tổ quốc ghi công. Ngày 17 tháng 1 Jan năm 2002, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã ký quyết định truy tặng danh hiệu cao quý nhất: “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” cho liệt sĩ Nguyễn Thị Tua.
Chiến tranh đã khép lại, non sông đã liền một dải, song hương hồn và khí tiết của mẹ vẫn trường tồn cùng mạch nguồn đất nước. Hiện nay, người con trai út là ông Hồ Văn Kiên đang đảm nhiệm việc thờ phụng, nhang khói cho mẹ và những người thân yêu tại ngôi nhà số 418/01, đường Trung An, ấp Bốn Phú, xã Trung An, huyện Củ Chi.



