16, ĐOÀN TRƯỜNG THPT VIỆT LÂM CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MĨ - CỰU CHIẾN BINH LƯU VĂN PHIA
Một thời hoa lửa – chi đoàn 12c1
Ngày 22 tháng 12 hàng năm là dịp để chúng ta cùng nhau ôn lại và tri ân những đóng góp to lớn của quân đội nhân dân Việt Nam trong công cuộc giải phóng dân tộc và bảo vệ Tổ quốc. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân được thành lập dưới sự chỉ huy của Đại tướng Võ Nguyên Giáp, đánh dấu sự ra đời của quân đội cách mạng của dân tộc Việt Nam. Đây là sự kiện không chỉ quan trọng trong lịch sử quân sự mà còn là dấu mốc quan trọng trong quá trình đấu tranh giành lại độc lập cho đất nước, vì vậy mà ngày 22 tháng 12 năm nay (năm 2025 ) là kỉ niệm 81 năm đánh dấu sự ra đời của quân đội nhân dân Việt Nam.
Để thể hiện lòng biết ơn sâu sắc, sự kính trọng và tri ân đối với những người đã hy sinh dành lại độc lập, tự do cho đất nước. Chi đoàn 12c1- trường THPT Việt Lâm chúng em đã tới thăm và trò chuyện cùng ông Lưu Văn Phia, một cựu chiến binh tham gia kháng chiến chống Mĩ, ông hiện đang sống tại thôn Trang, xã Linh Hồ, tỉnh tuyên Quang. Qua cuộc trò chuyện, tâm sự cùng ông, chúng em càng hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn của ông, của những vị cựu chiến binh và những vị anh hùng đã ngã xuống để dành cho thế hệ chúng em một cuộc sống bình yên, ấm no, hạnh phúc.
Ông Phia nhập ngũ vào ngày 28/05/1971, sau khi được huấn luyện quân sự 3 tháng, ông tham gia vào lực lượng quân tình nguyện Việt Nam và được điều sang chiến trường Lào (cánh rừng Chum, Xiêm Khoảng ). Sau khi xong 1 chiến dịch tại Lào, nhận được tin Mĩ lật lọng không kí hiệp định Paris và chuyển sang chiếm lại thành cổ Quảng Trị, sư đoàn của ông đã chuyển về nước để tiếp tục giữ thành cổ Quảng Trị. Trong thời gian chiến đấu tại thành cổ, ông bị dính mìn và bị thương vỡ xương cổ tay phải và một viên bi trong đùi, khi đó các đồng đội của ông đã đưa ông ra Bắc để chữa trị (28/11/1972).
Qua câu chuyện của ông Phia, chúng ta thấy sự mạnh mẽ, dũng cảm của một người lính, sự gan dạ và kiên cường trước cái đáng sợ của chiến tranh. Viên đạn vẫn nằm trong người ông suốt hơn 50 năm, đó là một dấu ấn của lịch sử, là sự khủng khiếp mà lịch sử đã đem lại cho một con người, một nỗi đau kéo dài mà phải tính bằng năm. Nhưng dù vậy mà ông lại bảo rằng “ vết thương của ông so với đồng đội là rất nhẹ”, một câu nói nhưng đủ cho ta cảm nhận được cái giá to lớn mà chiến tranh mang lại. Chiến tranh đã cướp đi cuộc sống bình yên của một gia đình, nó cướp đi hy vọng của những con người phải đối mặt với nó. Vì vậy mà chúng ta, thế hệ trẻ- những con người đang được hưởng thành quả mà cha ông để lại- phải ghi nhớ lịch sử, ghi nhớ những công lao to lớn của thế hệ đi trước và thể hiện một thái độ kính trọng, biết ơn với những người đi trước.



