16. HÀ VĂN PƠN
Lên đường với niềm tin và lời thề của tuổi 18
Được gặp gỡ và lắng nghe ông Hà Văn Pơn, hiện đang sinh sống tại bản Ngà, xã Nam Xuân kể lại những câu chuyện lịch sử.
Ông Pơn kể, tháng 9 năm 1968, ông tròn 18 tuổi, nhận được lệnh nhập ngũ. Khi ấy, ông mang quân hàm thượng sĩ, thuộc Công trường 7 – chiến trường B2. Không nước mắt, không do dự, trong lòng ông chỉ có một suy nghĩ rất giản dị: “Sống thì trở về, không thì sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.”
Ngày lên đường, hành trang của ông không nhiều: một chiếc khăn của người dân tộc Thái và một cây gậy tre, trên đó bọc một câu thơ mộc mạc mà thiêng liêng:
“Ngày xưa đánh Pháp Hồi Xuân,
Ngày nay trao lại cháu con lên đường,
Mang đi khắp các chiến trường,
Đánh tan giặc Mỹ hậu phương đón về!”
Những ngày ở đơn vị, trong buổi sinh hoạt chính trị, khi chính trị viên hỏi có nhớ nhà không, ai cũng lặng im vì nỗi nhớ quá lớn. Từ cảm xúc đó, những vần thơ ra đời, nói hộ tâm tư của người lính trẻ – yêu quê hương, thương gia đình, nhưng sẵn sàng gác lại tình riêng vì nghĩa lớn núi sông.
Ba tháng huấn luyện tại Quang Trung – Ngọc Lặc trôi qua trong nỗi nhớ nhà da diết, nhưng cũng là quãng thời gian tôi luyện ý chí cho những chàng trai tuổi mười tám, chuẩn bị bước vào cuộc chiến khốc liệt phía trước.
Chính vì vậy mà thế hệ trẻ ngày nay cần có lý tưởng sống cao đẹp không phân biệt miền xuôi hay miền núi, dân tộc nào. Tuổi trẻ hôm nay cần nuôi dưỡng tinh thần trách nhiệm, sẵn sàng dấn thân vì cộng đồng và đất nước!



