16 người giữ trận địa A1 – Ký ức không thể nào quên
Chưa đầy 16 tuổi, Nguyễn Thụ đã tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp sức đánh đuổi thực dân Pháp. Sau nhiều năm chiến đấu và được đào tạo sĩ quan, ông trở thành Trung đội trưởng Trung đội 269. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Trung đội do ông chỉ huy được giao nhiệm vụ chiến đấu tại đồi A1, một trong những cứ điểm ác liệt nhất của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Chỉ với 16 chiến sĩ, vũ khí hạn chế và phải đối mặt với hỏa lực pháo binh dữ dội của cả ta và địch, những người lính vẫn kiên cường bám trụ. Sau những trận chiến ác liệt, trung đội chỉ còn 5 người tiếp tục chiến đấu. Câu chuyện của Đại tá Nguyễn Thụ là ký ức chân thực về sự hy sinh, lòng quả cảm và tinh thần quyết tâm giữ từng tấc đất của những người lính Điện Biên.
Năm 1949, khi đất nước đang trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, chàng trai Nguyễn Thụ khi ấy chưa đầy 16 tuổi đã tình nguyện nhập ngũ.
Ông được biên chế vào Đại đội 42, Tiểu đoàn 84, Trung đoàn 36, Đại đoàn 308. Sau một tuần huấn luyện, ông cùng đồng đội liên tục tham gia các chiến dịch.
Năm 1952, khi mới 19 tuổi, Nguyễn Thụ được chọn đi học sĩ quan tại Trường Lục quân Việt Nam ở Vân Nam, Trung Quốc. Sau khi tốt nghiệp, ông trở thành Trung đội trưởng Trung đội 269, Tiểu đoàn 54, Trung đoàn 102, Đại đoàn 308.
Tháng 3/1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết liệt. Đồi A1 trở thành một trong những vị trí chiến đấu ác liệt nhất.
Trung đội do ông Nguyễn Thụ chỉ huy được điều lên đồi A1 thay quân. Quân số chỉ có 16 người, được trang bị 2 trung liên, 4 tiểu liên, số còn lại sử dụng súng trường; mỗi chiến sĩ có khoảng 2-3 cơ số đạn và một máy thông tin 2W.
Trận chiến diễn ra vô cùng khốc liệt.
Pháo binh của ta và địch liên tục dội xuống trận địa. Tiếng nổ lớn đến mức những người lính gần như không thể nghe được tiếng nói của nhau.
Trong hoàn cảnh ấy, việc chỉ huy chiến đấu nhiều lúc không thể thực hiện bằng lời nói. Người lính phải quan sát ánh lửa đầu nòng súng của người chỉ huy để nhận biết mệnh lệnh.
Ông Nguyễn Thụ nhớ lại rằng sau nhiều trận đánh, trung đội chỉ còn 5 người tiếp tục chiến đấu, những người còn lại hy sinh hoặc bị thương.
Nhưng những người còn lại không lùi bước.
Các thương binh còn khả năng chiến đấu vẫn cầm súng. Những người lính vừa chiến đấu vừa củng cố công sự, dành những vị trí an toàn hơn cho thương binh chờ được đưa về tuyến sau.
Ngày qua ngày, những người lính bám trụ trên đồi A1 với một quyết tâm duy nhất: giữ vững trận địa, không để địch chiếm lại vị trí đã giành được.
Trong những giờ phút sinh tử ấy, điều giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi không chỉ là vũ khí mà còn là tinh thần đồng đội, ý chí chiến đấu và niềm tin vào thắng lợi cuối cùng.
Sau trận đánh, Trung đoàn 102 cùng các đơn vị bạn tiếp tục tiến công, từng bước đánh tan trung tâm đề kháng của địch tại đồi A1, góp phần quan trọng vào Chiến thắng Điện Biên Phủ lịch sử.
Với thành tích trong trận chiến đấu, Trung đội trưởng Nguyễn Thụ được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba. Sau Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông tiếp tục công tác trong quân đội, trở thành giảng viên Trường Sĩ quan Lục quân 1 và có hơn 43 năm phục vụ Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng khi nhắc về đồi A1, Đại tá Nguyễn Thụ vẫn nhớ đến những người đồng đội đã nằm lại.
Ông luôn nhấn mạnh rằng chiến thắng không thuộc về riêng một cá nhân nào. Đó là chiến thắng được tạo nên bởi biết bao cán bộ, chiến sĩ đã chiến đấu, hy sinh; bởi lực lượng thanh niên xung phong, dân công hỏa tuyến và đồng bào Tây Bắc đã hết lòng giúp đỡ bộ đội.
Đối với ông, những người đã hy sinh tại Điện Biên Phủ mãi mãi là những người đồng đội không thể nào quên.


