16 TUỔI, MỘT CON ĐƯỜNG LÊN ĐIỆN BIÊN
Nhân vật: Lê Văn Hùng – phường Kim Tân, thành phố Lào Cai Thời kỳ: Kháng chiến chống Pháp
Năm 16 tuổi, Lê Văn Hùng bắt đầu tham gia du kích ở địa phương.
Một năm sau, chàng trai trẻ trở thành thanh niên xung phong.
Đất nước khi ấy đang chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Hùng được bổ sung vào lực lượng Thanh niên xung phong Trần Phú, tỉnh Hòa Bình, làm nhiệm vụ phục vụ tuyến đường lên Điện Biên.
Công việc của những thanh niên xung phong không có ánh hào quang của chiến thắng.
Họ làm đường.
Sửa đường.
San lấp những đoạn đường bị phá.
Vận chuyển vật tư.
Đảm bảo cho những đoàn quân, những đoàn xe và hàng hóa có thể tiến về mặt trận.
Một con đường được mở giữa núi rừng có thể đồng nghĩa với việc một đơn vị bộ đội được tiếp tế đúng lúc.
Một cây cầu được sửa lại có thể giúp hàng tấn lương thực đi qua.
Một hố bom được san lấp có thể giúp đoàn xe tiếp tục hành quân.
Những công việc ấy nhỏ bé khi nhìn riêng từng việc, nhưng cộng lại đã trở thành một hệ thống hậu cần khổng lồ phục vụ chiến dịch.
Lê Văn Hùng sau này trở thành thương binh.
Ông trở về Lào Cai và mang theo ký ức về những năm tháng tuổi trẻ.
Điều đáng quý là ông đã bước vào lịch sử không bằng một trận đánh lớn mà bằng những con đường được mở trong gian khổ.
Báo Lào Cai năm 2025 vẫn ghi lại câu chuyện của ông như một nhân chứng của lớp thanh niên đã phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ khi tuổi đời còn rất trẻ.
Bài học cho tuổi trẻ
Không phải ai cống hiến cho đất nước cũng đứng ở tuyến đầu. Có người mở đường, có người vận chuyển, có người làm hậu cần. Mỗi công việc được hoàn thành tốt đều có thể trở thành một viên gạch xây nên thành công chung.


