167. Khi thanh niên gánh vác non sông – Những bờ vai thép trên đất phèn mặn
Ở vùng biên giới Đức Huệ, việc "gánh vác non sông" không phải là những khẩu hiệu trên khán đài, mà là những công việc cụ thể, trần trụi và đầy hiểm nguy. Đó là lúc người thanh niên hiểu rằng: nếu mình không đứng dậy, thì mái tranh của mẹ sẽ không còn khói bếp, và dòng Vàm Cỏ sẽ mãi mang nỗi đau chia cắt.
Sức trẻ hóa thân vào từng mét đất địa đạo
Bạn hãy nhìn vào những chàng trai vừa rời ghế nhà trường tại Đức Hòa, Đức Huệ. Đáng lẽ đôi bàn tay ấy dùng để cầm bút, nhưng họ đã chọn cầm xẻng, cầm xà beng để đào sâu vào lòng đất.
· Sự kiên trì: Gánh vác non sông lúc này là gánh từng sọt đất phèn ra khỏi lòng địa đạo Đức Huệ để tạo nên những con đường ngầm chiến lược. Mỗi mét địa đạo được hình thành là một lời khẳng định về sức mạnh của tuổi trẻ.
· Bản lĩnh thép: Những người lính trẻ như anh Võ Văn Chương hiểu rằng, gánh vác non sông là gánh lấy trách nhiệm bảo vệ an toàn cho đơn vị, cho nhân dân. Khí tiết của đồng chí Võ Văn Tần đã thấm vào máu, giúp họ vững vàng trước những trận pháo bầy. Họ không đợi ai nhắc nhở, vì họ hiểu: khi đất nước cần, thanh niên phải là người đi đầu, dù phía trước là lằn ranh sinh tử.
Điểm tựa từ đôi mắt mẹ
Phía sau những bờ vai đang gánh vác việc quân ấy là sự tiếp sức không mệt mỏi của những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Của. Mẹ nhìn các anh thanh niên hành quân qua ngõ và thầm nhủ: "Các con chính là đôi chân của đất nước". Sự trưởng thành của thanh niên Long An trong chiến tranh còn thể hiện ở việc họ biết lo nỗi lo của mẹ. Họ gánh vác việc nước nhưng không quên đạo hiếu; họ hứa với mẹ sẽ chiến thắng để trở về làm lụng, phụng dưỡng. Sự kết nối giữa sức trẻ và lòng dân đã biến những công việc tải đạn, tải thương xuyên rừng tràm thành những hành động thiêng liêng. Họ gánh vác non sông bằng một trái tim tràn đầy tình yêu thương gia đình, biến nó thành động lực để đôi chân không bao giờ mỏi trên đường ra trận.
Lời thề Rừng Rong – Mệnh lệnh từ trái tim
Tại sao thanh niên Đức Huệ lại có thể gánh vác được trọng trách nặng nề đến thế? Bởi vì họ có một điểm tựa tinh thần sắt đá: lời thề "Độc lập hay là chết!". Trong "Thời hoa lửa", thanh niên không có thời gian để do dự. Họ chọn sống một thanh xuân rực rỡ nhất bằng cách hiến dâng tất cả cho Tổ quốc. Gánh vác non sông là khi họ sẵn sàng từ bỏ những riêng tư, chấp nhận ngủ hầm, ăn cơm nhạt muối để giữ cho ngọn cờ độc lập mãi tung bay. Sự hy sinh của một thế hệ trẻ Long An không phải là sự mất mát, mà là sự hóa thân vào từng nhành cây, ngọn cỏ, vào sự bình yên của quê hương hôm nay.
Di sản của một thế hệ gánh vác
Ngày nay, khi nhìn thấy thanh niên Long An năng động trong học tập và lao động, chúng ta càng nhớ về những bờ vai thép năm xưa. Họ đã gánh vác phần gian khổ nhất của lịch sử để chúng ta có một nền tảng vững chãi hôm nay.
Gia tài họ để lại là bài học về tinh thần dấn thân. "Khi thanh niên gánh vác non sông" nhắc nhở tuổi trẻ Đức Huệ hiện tại: Mỗi thời đại có một nhiệm vụ riêng, nhưng tinh thần "Trung dũng kiên cường" thì không bao giờ cũ. Hãy sống và cống hiến bằng tất cả sức trẻ của mình, để xứng đáng với những người đi trước đã dành cả thanh xuân để gánh vác vận mệnh của dân tộc trên đôi vai mình.



