Anh hùng Lực lượng vũ trang

169. ANH HÙNG NGUYỄN VĂN LỊCH

TP. Hồ Chí Minh16/12/2025TRƯỜNG TH NGUYỄN VĂN LỊCH (TRƯỜNG TH NGUYỄN VĂN LỊCH)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những con người, dù cuộc đời ngắn ngủi nhưng lại sống một cách rực rỡ đến độ ngàn năm vẫn không tắt. Anh hùng Nguyễn Văn Lịch - người con của đất thép Củ Chi - chính là một “bông hoa lửa” như thế. Câu chuyện cuộc đời anh không chỉ là một trang sử bi tráng, mà còn là ngọn đuốc soi sáng hành trình của những thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.

Sinh ra trong nghèo khó, lớn lên giữa bom đạn, tuổi thơ của Nguyễn Văn Lịch đã sớm hằn dấu khổ đau khi giặc giết cha, buộc cậu bé phải đi ở đợ từ khi còn rất nhỏ. Nhưng chính gian khổ ấy đã thắp lên trong anh một ý chí mạnh mẽ, một tình yêu nước mãnh liệt và lòng căm thù giặc sâu sắc. Mới 12 tuổi, Lịch đã tham gia bảo vệ cán bộ, làm nhiệm vụ liên lạc, canh gác. Ở tuổi mà bao đứa trẻ khác còn được nô đùa, anh đã tập quen với bóng tối, hiểm nguy và trọng trách bảo vệ quê hương.

Từ du kích xã, chiến sĩ trinh sát đến người lính quả cảm của Dĩ An - mỗi bước chân của Nguyễn Văn Lịch đều để lại dấu ấn của lòng dũng cảm và trí thông minh xuất chúng. Anh không chỉ chiến đấu bằng sức trẻ mà còn bằng sự mưu trí, gan dạ hiếm có: diệt chỉ huy địch, đánh hỏng xe M113, mở đường cứu đơn vị, chiến đấu dù bị thương… Mỗi trận đánh là một chiến công, mỗi hành động là một minh chứng của lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc.

Nhưng có lẽ, trang rực rỡ nhất trong cuộc đời 18 năm ngắn ngủi ấy chính là giây phút cuối cùng - khi Nguyễn Văn Lịch trườn đi bằng khuỷu tay, đôi chân gãy nát, để áp sát kẻ thù và dùng hai quả lựu đạn tiêu diệt cả 10 tên sĩ quan Mỹ - Nam Triều Tiên. Dù cận kề cái chết, anh vẫn lo cho dân, bảo bà má tránh xa để không bị liên lụy. Sự hy sinh ấy không chỉ là hành động đánh đổi mạng sống, mà là tuyên ngôn của lòng yêu nước mạnh mẽ đến tận hơi thở cuối cùng.

Đọc câu chuyện về anh, tôi không khỏi xúc động và khâm phục. Một chàng trai 18 tuổi - độ tuổi của mơ ước, của dự định, của những điều đẹp đẽ phía trước - lại chọn đem tất cả tuổi xuân gửi cho Tổ quốc. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh chọn cách hy sinh để bảo vệ đồng đội, bảo vệ dân lành, bảo vệ mảnh đất quê hương chịu nhiều máu lửa.

Câu chuyện của anh là lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng độc lập hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao máu xương, bao tuổi xuân, bao cuộc đời như Nguyễn Văn Lịch - những người sống như ngọn lửa và ra đi như ánh sáng bất diệt.

Đối với thế hệ trẻ hôm nay, anh là bài học về bản lĩnh, về lòng trung thành, về trách nhiệm và lý tưởng sống. Trong thời đại hòa bình, chúng ta không còn phải cầm súng chiến đấu, nhưng vẫn có những “mặt trận” cần được bảo vệ: đó là tri thức, là đạo đức, là bản sắc dân tộc, là tinh thần tự lực - tự cường. Tinh thần của Nguyễn Văn Lịch truyền cho chúng ta niềm tin rằng:

Dù xuất phát điểm khó khăn, dù tuổi đời còn trẻ, mỗi người vẫn có thể sống can đảm, sống có ích và tạo nên giá trị cho cộng đồng.

Nguyễn Văn Lịch đã gửi tuổi trẻ của mình cho đất nước. Còn chúng ta - thế hệ tương lai - phải làm gì để không phụ lòng những người đã ngã xuống?

Câu trả lời nằm ở chính cách chúng ta sống hôm nay: chăm chỉ hơn, tự hào hơn, trách nhiệm hơn, và biết ơn hơn. Bởi mỗi khi nhắc đến anh, chúng ta được nhắc rằng:

Tổ quốc này từng được gìn giữ bằng những trái tim nóng bỏng như “hoa lửa”, và đến lượt mình, chúng ta phải tiếp tục giữ lấy bằng trí tuệ, nhân cách và khát vọng vươn lên.

Ngọn lửa của anh - ngọn lửa của một tuổi trẻ bất khuất - sẽ mãi mãi là nguồn cảm hứng cho muôn thế hệ. Anh đã ra đi, nhưng ánh sáng từ cuộc đời anh thì không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn