17. Bác Hồ và chiếc áo đã cũ
Trong cuộc sống hằng ngày, Bác Hồ luôn giữ cho mình một lối sống giản dị, tiết kiệm. Quần áo, giày dép và những vật dụng cá nhân của Bác đều được sử dụng rất cẩn thận. Khi một món đồ còn dùng được, Bác thường sửa chữa rồi tiếp tục sử dụng, không chạy theo sự mới mẻ hay hình thức.
Có một câu chuyện về chiếc áo đã cũ của Bác khiến những người phục vụ Bác nhớ mãi.
Một buổi sáng, người phục vụ chuẩn bị quần áo cho Bác.
Khi lấy chiếc áo ra, người ấy nhận thấy chiếc áo đã khá cũ.
Một vài chỗ trên áo đã sờn.
Có chỗ đường chỉ cũng không còn chắc.
Người phục vụ nhìn chiếc áo rồi nghĩ rằng đã đến lúc phải thay chiếc áo mới cho Bác.
Anh đem chiếc áo đến và nói:
“Thưa Bác, chiếc áo này đã cũ rồi. Để cháu xin một chiếc áo mới cho Bác.”
Bác nhìn chiếc áo.
Bác cầm lên xem một lúc rồi hỏi:
“Áo còn mặc được không?”
Người phục vụ trả lời:
“Thưa Bác, vẫn mặc được ạ, nhưng đã cũ rồi.”
Bác mỉm cười:
“Còn mặc được thì sửa lại mà dùng.”
Người phục vụ vẫn cho rằng Bác là Chủ tịch nước nên cần có quần áo tốt hơn.
Anh nói:
“Thưa Bác, cháu thấy áo đã cũ lắm rồi. Mặc chiếc áo mới sẽ đẹp hơn ạ.”
Bác nhẹ nhàng trả lời:
“Bác mặc áo để làm việc, không phải để làm đẹp.”
Câu nói đơn giản ấy khiến người phục vụ hiểu rằng Bác không coi quần áo là thứ để thể hiện địa vị của mình.
Đối với Bác, chỉ cần quần áo sạch sẽ, gọn gàng và còn sử dụng tốt là được.
Sau đó, chiếc áo được mang đi sửa.
Những chỗ sờn được khâu lại.
Những đường chỉ bị bung được may lại.
Chiếc áo tiếp tục được Bác sử dụng.
Mỗi khi mặc chiếc áo ấy, Bác vẫn làm việc bình thường.
Bác không hề cảm thấy tự ti vì chiếc áo đã cũ.
Có lần, một cán bộ nhìn thấy chiếc áo của Bác và nói:
“Thưa Bác, để cháu xin may cho Bác một chiếc áo mới.”
Bác hỏi:
“Chiếc áo này có gì không tốt?”
Người cán bộ trả lời:
“Áo hơi cũ ạ.”
Bác nói:
“Cũ nhưng còn tốt. Đồng bào mình còn nhiều người thiếu áo mặc. Mình còn dùng được thì cứ dùng.”
Người cán bộ im lặng.
Anh hiểu rằng Bác không chỉ nghĩ đến bản thân mình.
Bác luôn nghĩ đến những người dân còn khó khăn.
Bác thường nhắc cán bộ phải thực hành tiết kiệm.
Nhưng Bác không chỉ nhắc bằng lời.
Bác tự mình thực hiện từ những việc nhỏ nhất.
Một chiếc áo còn mặc được thì sửa.
Một đôi dép còn đi được thì tiếp tục sử dụng.
Một đồ vật còn tốt thì phải giữ gìn.
Bác không muốn vì một chút hình thức mà bỏ đi những thứ vẫn còn giá trị.
Có một lần, chiếc áo của Bác bị rách một chỗ khá nhỏ.
Người phục vụ đề nghị bỏ đi.
Bác nói:
“Rách thì vá lại.”
Người phục vụ hỏi:
“Vá nhiều lần có được không ạ?”
Bác cười:
“Miễn là còn dùng được.”
Cách nói của Bác rất giản dị.
Nhưng đó lại là một bài học lớn về tiết kiệm.
Bác hiểu rằng một chiếc áo không tự nhiên mà có.
Để làm ra một chiếc áo phải có người trồng bông.
Có người thu hoạch.
Có người kéo sợi.
Có người dệt vải.
Có người may áo.
Có người vận chuyển.
Rất nhiều công sức của người lao động mới tạo nên một chiếc áo hoàn chỉnh.
Vì vậy, nếu chiếc áo vẫn còn tốt mà đem bỏ thì chẳng khác nào lãng phí công sức của rất nhiều người.
Bác cũng nhắc mọi người phải giữ gìn quần áo sạch sẽ.
Tiết kiệm không có nghĩa là sử dụng đồ cũ nhưng không giữ vệ sinh.
Chiếc áo có thể cũ nhưng phải sạch.
Quần áo phải được giặt và phơi cẩn thận.
Khi bị rách thì sửa.
Khi có vết bẩn thì làm sạch.
Như vậy vừa tiết kiệm vừa giữ được sự gọn gàng.
Những người phục vụ Bác dần hiểu rằng Bác rất ít khi yêu cầu cho mình những thứ mới.
Nếu có ai tặng một món đồ mà Bác thấy mình không cần, Bác thường tìm cách chuyển cho người khác sử dụng.
Bác luôn nghĩ rằng những thứ mình không cần nhưng người khác cần thì nên dành cho người khác.
Đó cũng là một biểu hiện của sự tiết kiệm và tinh thần sẻ chia.
Bác từng nhắc rằng tiết kiệm không phải là keo kiệt.
Keo kiệt là không muốn chi tiêu ngay cả khi việc đó cần thiết.
Còn tiết kiệm là biết sử dụng đúng lúc, đúng chỗ và đúng mục đích.
Nếu chiếc áo đã hỏng hoàn toàn thì phải thay.
Nếu chiếc áo còn tốt thì sửa.
Nếu cần mua đồ mới cho công việc thì phải mua.
Nhưng không nên mua chỉ vì muốn có đồ mới hơn.
Lối sống của Bác khiến những người xung quanh rất kính phục.
Bác là Chủ tịch nước nhưng không đòi hỏi phải có những bộ quần áo sang trọng.
Bác không dùng quần áo để thể hiện địa vị.
Bác muốn cán bộ phải hiểu rằng đất nước còn nghèo, nhân dân còn khó khăn thì người cán bộ càng phải biết tiết kiệm.
Bác còn liên hệ việc tiết kiệm của mỗi người với việc xây dựng đất nước.
Nếu một người tiết kiệm được một chút thì có thể chưa thấy kết quả.
Nhưng nếu hàng triệu người cùng tiết kiệm, số lượng sẽ rất lớn.
Tiết kiệm điện.
Tiết kiệm nước.
Tiết kiệm giấy.
Tiết kiệm lương thực.
Giữ gìn tài sản.
Không lãng phí thời gian.
Tất cả những điều ấy đều góp phần tạo ra nguồn lực cho xã hội.
Bài học từ chiếc áo cũ của Bác Hồ rất gần gũi với học sinh.
Một chiếc áo còn mặc tốt thì không cần đòi mua áo mới chỉ vì áo đã cũ.
Một quyển vở còn trang trắng thì có thể tiếp tục sử dụng.
Một cây bút còn viết được thì không nên vứt bỏ.
Sách giáo khoa phải được giữ gìn để có thể dùng lại.
Đồ dùng học tập cần được bảo quản cẩn thận.
Điều quan trọng nhất là phải biết phân biệt giữa tiết kiệm và lãng phí.
Không nên tiết kiệm những điều ảnh hưởng đến sức khỏe hoặc việc học.
Nhưng cũng không nên đòi hỏi những thứ không cần thiết.
Khi muốn mua một món đồ, hãy tự hỏi:
“Mình có thật sự cần không?”
“Đồ đang có còn dùng được không?”
“Nếu chưa cần, mình có thể sử dụng lại đồ cũ không?”
Những câu hỏi đơn giản ấy sẽ giúp chúng ta hình thành thói quen sống tiết kiệm.
Chiếc áo của Bác Hồ tuy đã cũ nhưng lại trở thành hình ảnh đẹp về một con người có lối sống giản dị.
Bác không coi trọng hình thức.
Bác biết quý trọng thành quả lao động.
Bác luôn nghĩ đến những người còn khó khăn.
Bác thực hành tiết kiệm từ chính cuộc sống của mình.
Vì vậy, những người xung quanh không chỉ nghe Bác dạy về tiết kiệm mà còn nhìn thấy Bác thực hành tiết kiệm mỗi ngày.
Câu chuyện về chiếc áo cũ nhắc chúng ta một bài học rất ý nghĩa:
Hãy biết trân trọng những gì mình đang có.
Đừng lãng phí chỉ vì muốn chạy theo cái mới.
Hãy giữ gìn đồ dùng, sửa chữa những thứ còn có thể sử dụng và chỉ thay mới khi thật sự cần thiết.
Tiết kiệm không làm cuộc sống kém đẹp đi.
Ngược lại, biết tiết kiệm giúp chúng ta sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình, cộng đồng và môi trường.
Đó cũng là một cách thiết thực để mỗi chúng ta học tập và làm theo lối sống giản dị, tiết kiệm của Bác Hồ.



