17. Chiến trường K: Láo xược và ngạo mạn, Khmer Đỏ gửi thư khiêu chiến QĐND Việt Nam - Không thể tha thứ
Những tưởng đòn đau nhớ đời, nhưng không, lính Polpot láo xược và ngạo mạn, dám viết thư khiêu chiến, thách thức các cấp chỉ huy sư đoàn và bộ đội Việt Nam dàn quân đấu với chúng.
Máy bay chiến đấu KQVN bị Khmer Đỏ bắn rơi - Cả đội hình chết lặng không thể ứng cứu
--------
Căm giận tội ác dã man "trời không dung, đất không tha"
Sau trận phản công trên Chiến trường K đẩy đuổi bọn Khmer Đỏ về bên kia biên giới, các lực lượng hỗ trợ phía sau và Thanh niên xung phong khẩn trương thu dọn những tàn tích của chiến tranh, chôn cất đồng bào bị chúng giết hại.
Đặc biệt căm giận tội ác dã man "trời không dung, đất không tha": chúng đã giết hại 11 thầy cô giáo ở trường tiểu học Tân Lập, huyện Tân Biên, Tây Ninh bằng những phương thức của thời Trung cổ.
Những tưởng đòn đau nhớ đời, từ bỏ dã tâm xâm lấn biên giới nước ta. Nhưng không, quân ta mới rút về sâu trong nội địa hôm trước thì hôm sau chúng tràn sang ngay.
Láo xược và ngạo mạn, chúng viết thư khiêu chiến cột vào cổ bò, cho trinh sát bí mật lùa sang thách thức các cấp chỉ huy sư đoàn và Bộ đội Việt Nam dàn quân đấu với chúng.
Chiến trường K: Láo xược và ngạo mạn, Khmer Đỏ gửi thư khiêu chiến QĐND Việt Nam - Không thể tha thứ - Ảnh 1.
Tác giả Phạm An Định - Nguyên Đại đội phó C11, D6, E2, Sư đoàn 9, Quân đoàn 4 tham gia Chiến tranh Biên giới Tây Nam
Sau trận 2/10/1977, đơn vị thiệt hại tương đối nặng nên được lệnh lui về tuyến sau củng cố. Mang tiếng là tuyến sau nhưng chỉ cách chốt chặn phía trước một tầm AK.
Tuy nhiên cũng tương đối thảnh thơi. Lính tráng bắt đầu nghĩ đến chuyện tăng gia cải thiện, thuốc hút xả hơi.
Lui về phía sau khoảng 2 km đã có các em gái hậu phương phục vụ đầy đủ các mặt hàng thiết yếu: cà phê, thuốc lá, kẹo đậu, rượu bia...
Lính tráng thì làm gì có tiền mà mua, thế là lại rủ nhau nằm chung mùng, mặc chung quần, đắp chung tấm đắp… Có bao nhiêu "vun vén" hết, đổi về thuốc rê, kẹo đậu… với câu châm ngôn bất hủ: Biết sống đến mai, để củ khoai đến tối.
Thế là lại có những buổi chiều mặt mũi tưng bừng nhộn nhịp, phập phừng ghi ta rên rỉ nỉ non.
Rồi những ngày nhàn tản cũng mau chóng chấm dứt, súng lại nổ, máu lại đổ. Bọn Khmer Đỏ chia quân đánh tứ phía, biên giới vẫn không một ngày yên tĩnh.
Đơn vị nhận lệnh xuất kích, đưa chiến tranh sang đất địch.
Thậm chí còn cả tiếng nói chuyện thì thào, tiếng cười khúc khích. Chỉ huy các phân đội cáu kỉnh nhắc nhở thì thào: Chúng mày muốn chết à? Có im đi không?
Mãi rồi cũng đến vị trí tiếp cận. Nhìn sang phía đất Khmer Đỏ, xa xa có tiếng ì ì và ánh đèn xe hắt lên nền trời đen. Có lẽ chúng đang chuyển quân.
Các tổ triển khai đào công sự. Lại huỵch huỵch, leng keng, rì rầm khúc khích… Lính trẻ có cái tật chủ quan không bỏ được, rất dễ bị lộ. Thỉnh thoảng lại loé lên ánh lửa và mùi thuốc rê. Kiểu này lộ thì bỏ mẹ với nó.
Bọn Khmer Đỏ không biết gần hay xa, thỉnh thoảng lại bắn vu vơ một loạt AK hoặc cóc trái M79. Sau tiếng nổ, không gian lại trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó.
Hồi chiều chúng tôi được quán triệt nhiêm vụ, bổ sung đạn dược, cấp phát bông băng, thậm chí mỗi người được phát hai đoạn dây nhựa dài khoảng 50 phân với hướng dẫn dùng để trói tù binh: Cứ cột hai ngón tay cái với nhau, quặt ra đằng sau thì có chạy đằng trời.
Lính tráng nhìn nhau cười bí hiểm: Làm gì có tù binh mà bắt?
Chiến trường K: Láo xược và ngạo mạn, Khmer Đỏ gửi thư khiêu chiến QĐND Việt Nam - Không thể tha thứ - Ảnh 3.
Đánh như đi dạo
Tôi suy nghĩ miên man. Nhìn về phía sau, đường chân trời đã ửng sáng, chắc là các loại hỏa pháo sắp phát hỏa. Bao giờ cũng vậy, cũng là màn tiền pháo hậu xung mà chúng tôi đã thuộc nằm lòng.
Quả đúng vậy, các cỡ pháo phía sau thay nhau phát hoả. Lúc đầu còn rời rạc khoan thai, sau rền vang như sấm dậy, không phân biệt được đâu là pháo nọ pháo kia. Tất cả cứ hoà lẫn vào nhau như một giàn đại hợp xướng của lửa và bão.
Tiếng những viên đạn xé gió bay vun vút sang đất Khmer Đỏ. Những cột khói bốc cao, những mái nhà sụp đổ.
Trời đã sáng hẳn, mọi quan sát rất rõ. Không ngờ tối qua đơn vị đã tiếp cận sang gần khu vực được phân công đánh chiếm mà lính ta gọi là Bồ Quách, đã thấy đường quốc lộ 1 trải dài phía trước.
Pháo đã thôi bắn, bộ binh bắt đầu vận động. Quấn điếu thuốc rê rít một hơi dài, tôi lom khom với khẩu AK trong tay, chạy lúp xúp theo đội hình. Quái lạ, tối qua còn nghe Khmer Đỏ bắn cầm canh, mà giờ không thấy chúng có phản ứng gì cả?
Đánh đấm gì mà cứ như đi dạo thế này? Bên cánh trái, các tiểu đoàn bạn được lệnh đánh thọc sâu nên mau chóng vận động, vượt qua đội hình chúng tôi.
Quốc lộ 1 đây rồi, con đường liên vận quốc tế đây rồi! Hai bên đường, những dãy nhà sàn sàn sát nhau, rêu phong mốc thếch. Dân đã bị lùa đi nơi khác, chỉ có hầm hố đào sát xung quanh. Có những hầm bị trúng pháo văng tung nắp nhưng tuyệt nhiên không thấy xác chết nào cả.
Có lẽ trận tấn công đã bị lộ nên chúng rút hết vào sâu bên trong. Ánh đèn xe hồi khuya chắc là chúng chở quân rút chạy. Chúng tôi triển khai chốt dọc hai bên lộ 1, có sẵn hầm hào của Khmer Đỏ nên khỏi cần đào bới gì cả.
Chiến trường K: Láo xược và ngạo mạn, Khmer Đỏ gửi thư khiêu chiến QĐND Việt Nam - Không thể tha thứ - Ảnh 4.
Quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc
Tiếng súng sâu phía trong bỗng rộ lên. Các loại hỏa lực của cả đôi bên đều phát huy hết uy lực. Đụng lớn rồi! Có tiếng động cơ xe tăng ì ì từ hướng cửa khẩu Mộc Bài. Pháo tăng bắt đầu phát hỏa, bắn sâu vào các phum phía trong nội địa địch.
Một lát sau vận tải trung đoàn khiêng thương binh, liệt sĩ từ phía trong đi ra, đặt trên lộ nghỉ giải lao. Tôi lật một chiếc võng: thằng Tỉnh "phạch" bạn tôi người cứng đơ, mắt mở trừng trừng. Chắc nó bị ngâm nước quá lâu.
Anh em vận tải cho biết tiểu đoàn 4 bị vây, mãi mới phá vây được để đưa anh em ra. Tôi vuốt mắt cho nó mà mãi không nhắm được. Tỉnh ơi thôi về nhà trước đi! Có lẽ chúng tao cũng theo mày về thôi. Thanh thản bình an Tỉnh nhé!
Sáu giờ tối. Lệnh rút lui được truyền xuống từng đơn vị. Tiểu đoàn tôi rút sau cùng. Lệnh phải đảm bảo rút trong bí mật, tuy nhiên chừng 15 phút sau bọn Khmer Đỏ bắn pháo đuổi theo. Quân ta rút hơi lộn xộn.
Cũng may trời sụp tối rất nhanh nên bọn trinh sát pháo địch không phát hiện được. Chúng chỉ bắn hú họa dăm trái rồi dừng.
Chúng tôi đã vượt biên như thế, không passport, không hộ chiếu, chỉ có trái tim trong ngực, khẩu súng trên vai và sức trai vô tư hai mươi mười tám. Tính ra cả một chiến dịch mà chúng tôi không tốn một viên đạn nào, chỉ trừ mấy viên bắn gà, bắn chim. Có đụng địch đâu mà bắn?
Lui quân theo đề nghị của… địch
Lui quân! Lệnh báo động đến với đơn vị vào khoảng 6 h chiều. Chúng tôi không ngạc nhiên lắm bởi mọi hoạt động gần đây đều tịnh tiến dần về phía biên giới Việt Nam.
Điều làm chúng tôi ngạc nhiên là cấp trên thông báo: Chính phủ Campuchia dân chủ đề nghị các đơn vị quân đội Việt Nam triệt thoái khỏi đất nước họ, để họ thu hoạch vụ lúa mùa đang có nguy cơ chín rũ ngoài đồng.
Cái trò ngoại giao cũng lắm oái oăm. Đánh nhau sứt đầu mẻ trán vẫn bạn bè. Thôi thì kẻ dưới có lời thì ta cũng rộng lòng quân tử.
Thảo nào thời gian gần đây, bọn Khmer Đỏ cũng không có phản ứng gì khi ta còn ở trên đất chúng. Sau trận đòn đau vừa rồi, có lẽ chúng cũng đang thất kinh chưa dám động thủ.



