Cựu chiến binh

17 Năm Đạp Bằng Giông Bão Qua Các Chiến Trường

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (Đoàn xã)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dải biên niên sử oanh liệt của Quân đội nhân dân Việt Nam, câu chuyện của cựu chiến binh Lê Tiến Thuận (sinh năm 1931) là một pho sách sống, một hành trình vĩ đại xuyên qua những bước ngoặt lớn nhất của lịch sử dân tộc. Nhập ngũ năm 1964 ở tuổi 33 – độ tuổi chín chắn của một người đàn ông đã nếm trải những năm tháng gian khổ thời kỳ hòa bình miền Bắc – và xuất ngũ năm 1981 khi mái đầu đã bạc nửa mái sương, 17 năm binh nghiệp của ông Thuận là chặng đường dâng hiến trọn vẹn xương máu cho hai cuộc chiến lớn: kháng chiến chống Mỹ cứu nước và cuộc chiến đấu bảo vệ biên cương thiêng liêng của Tổ quốc.

Hành trình gần hai thập kỷ mang áo lính đã tôi luyện nên một người lính kiên trung, bất khuất, để lại một ký ức thắt quặn lòng về tình đồng đội nơi chảo lửa Thành cổ năm 1972.

17 Năm Đạp Bằng Giông Bão Qua Các Chiến Trường

Năm 1964, khi đế quốc Mỹ bắt đầu mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc và đẩy mạnh xâm lược miền Southern, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, ông Lê Tiến Thuận gác lại mái tranh nghèo, viết đơn tòng quân ra trận. Với độ tuổi và bản lĩnh chững chạc hơn nhiều chiến sĩ trẻ mười chín đôi mươi ngày ấy, ông nhanh chóng trở thành chỗ dựa tinh thần, là người anh cả trong tiểu đội, cùng anh em hành quân "xẻ dọc Trường Sơn" tiến vào dải đất miền Nam ruột thịt.

Hòa bình lập lại chưa lâu sau ngày đại thắng 30/4/1975, dải biên cương lại đỏ lửa. Bước sang tuổi trung niên, cựu chiến binh Lê Tiến Thuận lại một lần nữa tiếp tục khoác ba lô lên đường, mang kinh nghiệm trận mạc dạn dày lên chốt chặn nơi biên viễn dốc đá tai mèo, kiên cường bảo vệ bờ cõi Tổ quốc cho đến tận năm 1981 mới chính thức giã từ binh nghiệp.

"Mười bảy năm nằm gai nếm mật, đi qua ngần ấy trận đánh khốc liệt, cái chết lướt qua tai nhiều không đếm xuể. Nhưng ở cái nơi ranh giới sống chết mỏng manh ấy, tình đồng chí, đồng đội keo sơn, cái sưởi ấm cho nhau trong hầm sập... mới là thứ giữ cho chúng tôi vẹn nguyên lòng quả cảm để giữ vững tay súng." – Ông Thuận bùi ngùi xúc động nhớ lại.

Kỷ Niệm Khắc Cốt Ghi Tâm Nơi Làn Khói Bom Thành Cổ 1972

Trong suốt cuộc đời binh nghiệp lẫy lừng của mình, kỷ niệm thắt quặn lòng và đáng nhớ nhất của cựu chiến binh Lê Tiến Thuận gắn liền với mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại mặt trận Quảng Trị. Khi đó, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một vị trí trọng yếu. Địch trút hàng ngàn tấn bom đạn, pháo kích cày xới nát vụn từng tấc đất, không gian khét lẹt mùi thuốc súng và khói đen che kín cả bầu trời.

Sau nhiều ngày đêm giằng co ác liệt, trận địa bị tổn thất nặng nề, tại công sự tiền tiêu chỉ còn lại ông Thuận và người đồng đội thân thiết tên Nghĩa – người em kém ông gần chục tuổi, luôn gọi ông một tiếng "Anh Thuận" xưng "Em" đầy kính trọng. Địch cậy thế đông, mở đợt tiến công điên cuồng mới, bộ binh và xe tăng của chúng lừng lững tiến lên áp sát bờ hào.

Đúng lúc đó, một quả pháo tầm xa của địch nổ tung ngay sát mép công sự. Sức ép nghẹt thở hất văng ông Thuận vào vách đất, hầm bị sập vùi lấp hoàn toàn thân người ông vào bóng tối đặc quánh. Sức nổ khiến đầu óc ông choáng váng, tai ù đặc và ngạt thở gắt gao.

Giữa lằn ranh sinh tử, ông Thuận bỗng cảm nhận được đất đá phía trên đang chuyển động mạnh và có một bàn tay đang ra sức cào bới điên cuồng. Đó là Nghĩa. Bất chấp hiểm nguy pháo vẫn găm sập xung quanh, Nghĩa lao ra khỏi vị trí an toàn, dùng hai bàn tay trần rớm máu cào bới từng tảng đất đá để cứu người anh cả. Khi vừa bới được một khoảng trống giúp ông Thuận nhô đầu lên thở, Nghĩa chưa kịp định thần thì một loạt đạn đại liên từ xe tăng địch quét xối xả qua mép hào.

Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Nghĩa đã nhanh như cắt, nhoài người lấy tấm lưng của mình che chắn hoàn toàn cho ông Thuận. Những viên đạn ác nghiệt găm trúng lồng ngực người lính trẻ, máu tuôn xối xả nhuộm đỏ màu đất chiến hào.

Chứng kiến người em đồng đội vì cứu mình mà ngã xuống, lòng căm thù và nỗi đau xé tâm can bùng cháy trong người ông Thuận. Ông nén đau, gạt dòng nước mắt, một tay ôm chặt lấy thân hình thoi thóp của Nghĩa, tay kia ghim chặt báng súng máy, nhắm thẳng vào quân địch đang bò lên mà xả đạn liên tục, chặn đứng bước tiến của chúng. Ông Thuận kiên cường giữ vững trận địa một mình cho đến khi lực lượng tiếp viện của ta kịp thời xông lên ứng cứu, đánh bật quân địch khỏi cao điểm. Nghĩa đã hy sinh anh dũng trên tay ông, trước khi nhắm mắt chỉ kịp mấp máy: "Anh Thuận... sống... về với mẹ...".

Bản Lĩnh Người Lính Giữa Đời Thường

Năm 1981, khi dải biên cương đã phần nào lặng bớt tiếng súng, cựu chiến binh Lê Tiến Thuận chính thức nhận quyết định xuất ngũ. Ông trở về quê hương sau 17 năm đằng đẵng cách biệt, khi tuổi đời đã chạm ngưỡng năm mươi, mang theo trên mình những vết sẹo chiến tranh cùng những cơn đau nhức nhối mỗi khi trái gió trở trời.

Trở lại cuộc sống đời thường ở độ tuổi xế chiều, xuất phát điểm muộn hơn nhiều người, nhưng bản lĩnh thép được tôi luyện qua hai cuộc chiến lớn đã giúp ông đứng vững trước những lo toan, vất vả của cuộc sống thời kỳ bao cấp. Ông tích cực tăng gia sản xuất, nuôi dạy con cháu khôn lớn trưởng thành và sống gương mẫu, thủy chung tại địa phương. Ông cũng dành nhiều thời gian lặn lội đi tìm lại gia đình của Nghĩa năm xưa, thắp nén tâm hương làm tròn lời hứa thiêng liêng nơi chiến trường khốc liệt.

Đối với ông Lê Tiến Thuận, quãng thời gian từ năm 1964 đến 1981 là cả một thời thanh xuân kiêu hãnh và tự hào nhất của một đời người. Câu chuyện về đôi bàn tay trần cào đất cứu nhau và tấm lưng che đạn của người em đồng đội năm 1972 mãi là mảnh ký ức thiêng liêng, một bài ca bất tử về tình đồng chí son sắt mà ông luôn gìn giữ, trân trọng để nhắc nhở thế hệ con cháu hôm nay về giá trị của độc lập, tự do và hòa bình

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn