17 TUỔI GIỮA TỌA ĐỘ LỬA
Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Hoài – người con gái trẻ của quê hương Hưng Nguyên
Trong số 13 thanh niên xung phong hy sinh tại Truông Bồn ngày 31/10/1968, Nguyễn Thị Hoài là người trẻ nhất. Khi ngã xuống, chị mới 17 tuổi, quê ở xã Hưng Yên, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An.
17 tuổi – cái tuổi mà hôm nay nhiều bạn trẻ còn đang ngồi trên ghế nhà trường, còn Nguyễn Thị Hoài đã có mặt giữa một trong những trọng điểm giao thông ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Truông Bồn khi ấy là tuyến đường huyết mạch. Máy bay Mỹ liên tục đánh phá nhằm cắt đứt đường vận chuyển của ta. Những thanh niên xung phong phải ngày đêm bám đường, quan sát máy bay, đánh dấu bom nổ chậm, san lấp hố bom và phối hợp bảo đảm giao thông.
Nguyễn Thị Hoài cùng những người đồng đội của mình đã lựa chọn ở lại với nhiệm vụ.
Không ai nghĩ rằng đó là ngày cuối cùng của tuổi trẻ.
Rạng sáng 31/10/1968, sau khi hoàn thành công việc, các đơn vị lần lượt rút về hầm trú ẩn. Nhưng Tiểu đội 2 – lực lượng trực chiến – phải rút sau cùng. Một tốp máy bay Mỹ bất ngờ trút xuống 52 quả bom.
Truông Bồn chìm trong khói lửa.
Khi bom ngừng, đồng đội chạy đến đào bới trong đất đá. Nhưng sự sống của 13 người trẻ đã mãi mãi dừng lại.
Trong số ấy có Nguyễn Thị Hoài.
17 tuổi.
Một tuổi đời quá ngắn để một con người kịp sống hết những ước mơ của mình.
Chị chưa kịp trưởng thành, chưa kịp có một mái ấm riêng, chưa kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất. Nhưng tuổi trẻ của chị đã trở thành một phần của lịch sử.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua.
Con đường Truông Bồn hôm nay không còn tiếng máy bay gầm rú. Những hố bom năm xưa đã được phủ xanh. Hàng ngày, những chuyến xe bình yên đi qua vùng đất từng được gọi là “tọa độ lửa”.
Nhưng cái tên Nguyễn Thị Hoài vẫn còn đó, cùng 12 người đồng đội.
Tôi nghĩ về chị và tự hỏi: Nếu Nguyễn Thị Hoài được sống đến hôm nay, có lẽ chị cũng sẽ có một gia đình, những người con, một cuộc sống bình dị như bao người phụ nữ khác.
Nhưng lịch sử đã không cho chị cơ hội ấy.
Chính vì vậy, mỗi khi thế hệ trẻ hôm nay nói về hòa bình, chúng ta cần nhớ rằng hòa bình không phải điều tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi xuân của những người như Nguyễn Thị Hoài.
17 tuổi, chị đã trao cho Tổ quốc cả cuộc đời.
Còn chúng ta, những người được sống trong hòa bình, hãy biết trân trọng từng ngày bình yên và sống sao cho tuổi trẻ của mình thật sự có ích cho quê hương, đất nước.
Đó là lời tri ân thiết thực nhất dành cho Nguyễn Thị Hoài và những người trẻ đã nằm lại ở Truông Bồn.



