170. Trần Quốc Bình – 81 ngày đêm nơi Thành cổ Quảng Trị
Trần Quốc Bình sinh năm 1953 tại Hà Nam. Đầu năm 1972, ông lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được bổ sung vào chiến trường Quảng Trị, nơi đang diễn ra những trận đánh ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Mùa hè năm ấy, Thành cổ Quảng Trị trở thành tâm điểm của chiến tranh. Ngày đêm, pháo địch liên tục dội xuống với mật độ chưa từng có. Đất đá bị cày xới, cây cối cháy đen, những đoạn tường thành cổ kính chỉ còn là đống đổ nát. Trong hoàn cảnh ấy, Bình và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ.
Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng gian khổ. Lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm, nhiều khi mỗi người chỉ có vài nắm cơm khô cho cả ngày chiến đấu. Nhưng điều khó khăn nhất là sự hy sinh của đồng đội. Có những người vừa cùng nhau trò chuyện, chia sẻ ước mơ về ngày hòa bình, chỉ ít giờ sau đã nằm lại giữa làn bom đạn.
Trong một lần làm nhiệm vụ tiếp tế đạn dược, Bình bị sức ép của pháo làm choáng váng và bị thương nhẹ. Sau khi được băng bó, ông lại tiếp tục trở về trận địa. Ông từng nói rằng khi ấy không ai nghĩ đến sự sống hay cái chết, điều duy nhất trong tâm trí là phải giữ được trận địa, giữ được lá cờ của Tổ quốc.
Sau 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng, nhiều đồng đội của ông đã mãi mãi nằm lại bên dòng Thạch Hãn. Đến hôm nay, mỗi lần trở lại Quảng Trị, người cựu binh năm nào vẫn lặng người trước những hàng bia trắng. Với ông, Thành cổ không chỉ là một địa danh lịch sử mà còn là nơi lưu giữ tuổi trẻ, tình đồng đội và những ký ức không thể nào quên.



