18. Bác Hồ với các cháu thiếu nhi dũng cảm
Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đất nước ta bước vào một thời kỳ vô cùng khó khăn. Chính quyền cách mạng còn non trẻ, nhân dân phải đối mặt với nhiều thử thách. Trong hoàn cảnh ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn dành tình cảm đặc biệt cho thiếu nhi.
Bác tin rằng trẻ em tuy còn nhỏ nhưng nếu được giáo dục tốt, biết yêu quê hương và có lòng dũng cảm thì các em có thể làm được nhiều việc có ích.
Một lần, Bác Hồ đến thăm một đơn vị và gặp một số thiếu nhi đã có những việc làm đáng khen.
Các em còn nhỏ tuổi nhưng trong hoàn cảnh khó khăn đã biết giúp đỡ người lớn, giúp đỡ bộ đội và tham gia những công việc phù hợp với sức mình.
Khi gặp các em, Bác không hỏi ngay về thành tích.
Bác hỏi:
“Các cháu tên gì?”
“Nhà ở đâu?”
“Các cháu học lớp mấy?”
“Ở nhà có giúp đỡ bố mẹ không?”
Các em lần lượt trả lời.
Bác chăm chú lắng nghe từng em.
Sau đó, Bác hỏi về những việc các em đã làm.
Có em kể rằng mình đã giúp chuyển thư.
Có em kể đã giúp đưa cơm cho các chiến sĩ.
Có em giúp báo tin khi phát hiện người lạ.
Có em chăm sóc thương binh.
Những công việc ấy có thể không lớn, nhưng đối với một đứa trẻ trong hoàn cảnh chiến tranh thì đó là những việc cần rất nhiều sự can đảm.
Bác nghe xong rất vui.
Bác khen các em biết yêu thương và giúp đỡ mọi người.
Tuy nhiên, Bác không muốn các em nghĩ rằng làm việc dũng cảm có nghĩa là phải liều lĩnh.
Bác nhẹ nhàng nhắc:
“Dũng cảm không phải là không biết sợ.”
Một người dũng cảm là người biết việc gì cần làm và cố gắng làm điều đúng đắn.
Nếu gặp nguy hiểm, phải biết tìm cách bảo vệ bản thân.
Nếu có việc vượt quá khả năng của mình thì phải báo cho người lớn.
Không được vì muốn chứng tỏ mình dũng cảm mà tự ý làm những việc nguy hiểm.
Bác hỏi một em:
“Nếu gặp việc khó, cháu làm thế nào?”
Em trả lời rằng sẽ cố gắng làm.
Bác khen tinh thần ấy nhưng nhắc rằng trước khi làm phải suy nghĩ.
Nếu việc có thể tự mình làm thì làm.
Nếu cần người khác giúp thì phải nhờ.
Nếu gặp nguy hiểm thì phải báo ngay cho người lớn.
Bác muốn các em hiểu rằng dũng cảm phải đi cùng với sự thông minh và trách nhiệm.
Bác đặc biệt yêu quý những em nhỏ biết giúp đỡ người khác mà không nghĩ đến lợi ích riêng.
Có em nhìn thấy một người bị thương thì tìm cách giúp đỡ.
Có em thấy bạn gặp khó khăn thì chia sẻ phần ăn của mình.
Có em biết giữ bí mật khi được giao nhiệm vụ phù hợp.
Có em biết báo tin kịp thời khi phát hiện điều bất thường.
Bác cho rằng những việc làm ấy thể hiện tinh thần trách nhiệm.
Khi nói chuyện với các em, Bác thường nhắc rằng trẻ em cũng là một phần của đất nước.
Các em chưa thể làm những công việc lớn như người lớn.
Nhưng các em có thể bắt đầu từ những việc nhỏ:
Học thật tốt.
Giữ gìn vệ sinh.
Giúp đỡ cha mẹ.
Đoàn kết với bạn bè.
Thật thà.
Biết nhận lỗi.
Biết sửa lỗi.
Khi gặp khó khăn thì không bỏ cuộc.
Những điều ấy chính là cách để các em rèn luyện bản thân.
Bác cũng rất quan tâm đến việc học tập của các em.
Bác hỏi:
“Các cháu có chăm học không?”
Một số em trả lời có.
Bác căn dặn phải cố gắng học tập.
Bởi theo Bác, muốn xây dựng đất nước thì không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn cần kiến thức.
Một người có lòng dũng cảm nhưng không có hiểu biết đôi khi có thể hành động sai.
Vì vậy, các em phải vừa học tập, vừa rèn luyện đạo đức và sức khỏe.
Bác kể cho các em nghe về những người đã làm việc tốt trong hoàn cảnh khó khăn.
Bác muốn các em hiểu rằng người anh hùng không nhất thiết phải làm những việc thật lớn lao.
Có khi một hành động rất nhỏ cũng đáng quý.
Nhường chỗ cho người già.
Giúp một bạn bị ngã.
Nhặt một món đồ trả lại người đánh mất.
Báo cho thầy cô khi phát hiện nguy hiểm.
Bảo vệ bạn yếu hơn mình.
Đó đều là những hành động cần sự dũng cảm và trách nhiệm.
Bác đặc biệt nhắc các em không được bắt nạt người yếu hơn.
Nếu thấy bạn bị bắt nạt, phải biết can ngăn hoặc báo với thầy cô.
Không nên đứng nhìn rồi cười.
Không nên cổ vũ việc làm sai.
Một người mạnh không phải là người bắt nạt được người khác.
Người mạnh là người biết bảo vệ người yếu và biết làm điều đúng.
Trong cuộc sống, Bác cũng khuyên các em không nên sợ thất bại.
Có thể hôm nay làm bài chưa tốt.
Có thể hôm nay đọc chưa hay.
Có thể hôm nay chưa hoàn thành công việc.
Nhưng nếu biết cố gắng, rút kinh nghiệm và làm lại thì sẽ tiến bộ.
Bác muốn các em có ý chí vượt qua khó khăn.
Một em nhỏ hỏi Bác:
“Thưa Bác, làm thế nào để trở thành người dũng cảm?”
Bác giải thích rằng trước hết phải biết yêu thương.
Khi yêu thương gia đình, ta sẽ biết giúp đỡ cha mẹ.
Khi yêu thương bạn bè, ta sẽ biết bảo vệ bạn.
Khi yêu quê hương, ta sẽ cố gắng học tập để sau này xây dựng đất nước.
Lòng dũng cảm không phải chỉ thể hiện trong những lúc nguy hiểm.
Nó còn thể hiện trong những việc tốt được làm mỗi ngày.
Bác nhìn các em và căn dặn:
Các cháu còn nhỏ thì phải biết giữ gìn sức khỏe.
Phải chăm học.
Phải đoàn kết.
Phải thật thà.
Phải biết nghe lời cha mẹ, thầy cô.
Khi làm sai phải nhận lỗi.
Khi gặp khó khăn phải cố gắng.
Bác tin rằng nếu các em được rèn luyện từ những việc nhỏ thì sau này sẽ trở thành những người có ích cho xã hội.
Các em chăm chú lắng nghe Bác.
Những lời Bác nói rất giản dị nhưng khiến các em nhớ mãi.
Bác không nói những điều quá xa vời.
Bác chỉ dạy các em những việc có thể thực hiện ngay trong cuộc sống hằng ngày.
Chính vì thế, lời dạy của Bác rất gần gũi với trẻ em.
Sau buổi gặp, các em rất vui.
Nhiều em còn nhắc lại những lời Bác dặn.
Các em hiểu rằng được Bác khen là một niềm vinh dự, nhưng điều quan trọng hơn là phải tiếp tục cố gắng.
Không nên chỉ làm một việc tốt để được khen.
Phải biến việc tốt thành thói quen.
Câu chuyện về Bác Hồ và các cháu thiếu nhi dũng cảm cho chúng ta thấy tình cảm yêu thương của Bác dành cho trẻ em.
Bác luôn tin tưởng vào thế hệ trẻ.
Bác không coi các em là những người chỉ biết học và vui chơi.
Bác muốn các em từ nhỏ đã biết sống có trách nhiệm, biết yêu thương và biết làm những việc tốt.
Đặc biệt, câu chuyện để lại một bài học sâu sắc về lòng dũng cảm.
Dũng cảm không phải là làm những việc nguy hiểm để chứng tỏ bản thân.
Dũng cảm là dám làm điều đúng.
Dám bảo vệ người yếu.
Dám nhận lỗi khi mình sai.
Dám nói “không” với việc xấu.
Dám cố gắng khi gặp khó khăn.
Dám đứng lên làm lại sau thất bại.
Đó mới là lòng dũng cảm thật sự.
Đối với học sinh hôm nay, chúng ta có thể học theo Bác bằng những việc rất đơn giản:
Chăm chỉ học tập, giúp đỡ cha mẹ, đoàn kết với bạn bè, bảo vệ người yếu hơn, không bắt nạt bạn, biết nhận lỗi và sửa lỗi, không bỏ cuộc trước khó khăn.
Mỗi việc tốt tuy nhỏ nhưng nếu được thực hiện thường xuyên sẽ tạo nên một con người tốt.
Đó chính là cách thiết thực để mỗi thiếu nhi hôm nay trở thành một người con ngoan, một học sinh tốt và một công dân có ích cho đất nước.



