18, CÂU CHUYỆN BÁC LÊ THỊ NIÊM- THÔN DŨNG
thời hoa lửa bác LÊ THỊ NIÊM
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn còn rền vang khắp miền Trung, thôn Dũng – xã Quảng Chính chỉ là một làng nhỏ nằm nép mình bên cánh đồng và con sông hiền hòa. Nhưng chính nơi ấy đã sinh ra nhiều con người kiên cường, trong đó có bác Lê Thị Niêm.
Ngày ấy, bác Niêm chỉ mới mười tám đôi mươi. Dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt luôn sáng và cứng cỏi. Khi tiếng gọi của Tổ quốc vang lên, bác xung phong tham gia đội dân quân du kích của xã. Ban ngày, bác cùng bà con ra đồng cấy lúa, tối đến lại luyện tập canh gác, đào hầm, vận chuyển lương thực cho bộ đội.
Một đêm mưa gió năm ấy, tin báo có máy bay địch sắp ném bom khu vực cầu gần làng. Đội dân quân được lệnh khẩn cấp đưa thương binh và tài liệu quan trọng sang bờ sông bên kia. Con đường đất trơn trượt, bom nổ xa xa rung chuyển cả bầu trời.
Bác Niêm cùng vài người đồng đội gùi từng bao gạo, từng hòm tài liệu chạy qua con đường nhỏ ven ruộng. Có lúc pháo sáng rực lên, cả nhóm phải nằm rạp xuống bờ cỏ. Nhưng khi ánh sáng tắt đi, họ lại đứng dậy tiếp tục chạy.
Chiến tranh đi qua, làng quê dần yên bình trở lại. Người nữ dân quân năm nào trở thành bác cựu chiến binh Lê Thị Niêm giản dị của thôn Dũng. Mái tóc đã bạc, nhưng mỗi khi kể chuyện cho con cháu nghe về những ngày bom đạn, giọng bác vẫn trầm ấm và ánh mắt vẫn sáng như ngày nào.
Trẻ con trong làng thường ngồi quanh sân nhà bác, nghe những câu chuyện về một thời hoa lửa – thời mà những con người bình dị của thôn Dũng đã sống, chiến đấu và giữ gìn quê hương bằng tất cả lòng dũng cảm của mình.


