Bài viết

18 TUỔI – ANH GÁC BÚT LÊN ĐƯỜNG, ĐỂ LẠI CẢ MỘT TUỔI XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC…

Hà Nội25/08/2026Xã Tiên Hải (Đoàn xã Tiên Hải)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
18 TUỔI – ANH GÁC BÚT LÊN ĐƯỜNG, ĐỂ LẠI CẢ MỘT TUỔI XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC…

18 TUỔI – ANH GÁC BÚT LÊN ĐƯỜNG, ĐỂ LẠI CẢ MỘT TUỔI XUÂN CHO ĐẤT NƯỚC…

Ngày 20/8/1953, Nguyễn Mạnh Minh cất tiếng khóc chào đời tại khu tập thể Nam Đồng, Hà Nội.

Anh từng là học sinh lớp 10B, Trường Phổ thông Công nghiệp Cấp 3 Đống Đa, niên khóa 1970–1971. Khi bạn bè cùng trang lứa vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường, mơ về những ngày tháng bình yên phía trước, anh đã lựa chọn khoác lên mình màu áo lính.

Tháng 9/1971, người học sinh Hà Nội ấy nhập ngũ, mang quân hàm Binh nhất, thuộc Đoàn 559, Sư đoàn 471, Đoàn vận tải Quang Trung – Binh trạm 46, làm nhiệm vụ tại Saravan, Lào.

Rồi chỉ khoảng nửa năm sau ngày lên đường, ngày 25/3/1972, anh đã mãi mãi nằm lại ở Viện Quân y 46, Bệnh viện tiền phương Quân khu 4.

Anh ra đi khi tuổi đời vừa tròn 18.

18 tuổi… đáng lẽ là tuổi của những trang vở còn dang dở, của những ước mơ chưa kịp gọi thành tên, của một tương lai còn rất dài phía trước.

Nhưng với Nguyễn Mạnh Minh, tuổi xuân ấy đã gửi lại nơi chiến trường.

Anh không kịp trở về trường cũ. Không kịp gặp lại những người bạn năm nào. Không kịp sống những ngày bình yên mà thế hệ sau hôm nay đang được hưởng.

Nhưng sự hy sinh của anh không bao giờ là vô nghĩa.

Hôm nay, phần mộ người học sinh năm nào đang nằm tại Nghĩa trang Liệt sĩ Trường Sơn, trong khu dành cho các liệt sĩ thuộc quận Đống Đa, Hà Nội.

Giữa hàng ngàn ngôi mộ, tên anh vẫn còn đó.

Nguyễn Mạnh Minh – 18 tuổi.

Một tuổi xuân dừng lại, để đất nước có thêm một ngày hòa bình.

Xin nghiêng mình trước anh.

Xin được gọi tên anh bằng tất cả lòng biết ơn.

Đời đời nhớ ơn các Anh hùng Liệt sĩ – những người đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.

<sưu tầm>

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn