181. KIM ĐỒNG
"Chú bé loắt choắt
Cái xắc xinh xinh
Cái chân thoăn thoắt
Cái đầu nghênh nghênh..."
Tố Hữu
Những câu thơ này thật sự rất quen thuộc đúng không? Tố Hữu đang miêu tả cho chúng ta về một người anh hùng nhỏ tuổi, người liên lạc nhỏ. Không ai khác chính là cậu bé Kim Đồng.
Kim Đồng, tên thật là Nông Văn Dền, sinh ra tại bản Nà Mạ, Cao Bằng. Anh là người đội trưởng đầu tiên của Đội Nhi đồng Cứu quốc (nay là Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh). Cuộc đời anh tuy ngắn ngủi, nhưng lại vô cùng oanh liệt.
Điều khiến em xúc động nhất chính là sự hy sinh cao cả của cậu bé ở cái tuổi mà lẽ ra phải được cắp sách đến trường, được vui chơi. Kim Đồng lại sớm tham gia cách mạng, anh làm nhiệm vụ giao liên, bảo vệ cán bộ một cách tháo vát, nhanh nhẹn và đầy mưu trí. Trong lần làm nhiệm vụ cuối cùng vào ngày 15/2/1943, để bảo vệ tài liệu và các đồng chí cán bộ, Kim Đồng đã dũng cảm nhử địch về phía mình, chấp nhận cái chết để đồng đội được an toàn. Hình ảnh cậu bé ngã xuống bên bờ suối Lê-nin mãi mãi là một vết thương, một sự mất mát lớn lao nhưng cũng là một hình ảnh về người anh hùng bất tử.
Kim Đồng đã dùng chính sinh mạng của mình để minh chứng rằng tình yêu nước không phân biệt tuổi tác. Anh trở thành tấm gương sáng ngời, là niềm tự hào của toàn thể đội viên, thanh thiếu niên Việt Nam. Anh là một ngọn lửa truyền cảm hứng. Cảm xúc biết ơn thôi thúc em phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước, trong đó có người anh hùng nhỏ tuổi này. Nhắc nhở em rằng phải trân trọng nền độc lập, hòa bình đã được đánh đổi bằng máu xương. Phải học tập, rèn luyện thật tốt để xây dựng đất nước giàu mạnh. Phải có trách nhiệm với cộng đồng, với xã hội, sống có lý tưởng và hoài bão.
Cảm xúc về người anh hùng Kim Đồng sẽ không bao giờ là sự tiếc thương đơn thuần, mà là một sự nhắc nhở về trách nhiệm, lòng dũng cảm và lý tưởng sống cao đẹp.



