187. Sống rồi, không phải đánh đấm gì nữa, sắp được trở về với mẹ rồi!
Sống rồi, không phải đánh đấm gì nữa, sắp được trở về với mẹ rồi!
Sang sông được mấy ngày mà chẳng thấy đánh đấm gì, địch đâu không thấy, chỉ thấy ruồi vàng với muỗi. Mà chúng ở đâu ra lắm thế, cứ vo ve bay lượn như trực thăng thám thính, rồi đúng lúc ta không để ý, chúng lao xuống chí vào bất cứ chỗ nào trên cơ thể, khiến mặt mũi, chân tay ai cũng sưng vù.
Giữa cái nóng như đổ lửa ở cánh rừng khô cháy này, lính ta bắt đầu thấy ngán ngẩm vì chờ đợi.
Chiều 07/01/1979, qua Đài Tiếng Nói Việt Nam, biết Phnom Penh đã được giải phóng, lính tráng sướng quá, ôm lấy nhau reo mừng, ai cũng nghĩ thế là xong rồi, sống rồi, không phải đánh đấm gì nữa, sắp được trở về với mẹ rồi.
Cờ cách mạng 5 ngọn tháp tung bay trên thành phố CămPốt – Campuchia năm 1979.Có thằng phởn chí còn kéo nấc liên thanh lia lên trời cả loạt AK theo kiểu ăn mừng chiến thắng, làm cả khu rừng đang yên lành bỗng rộn lên tiếng súng, những chú chim hoảng hốt bay vút lên không trung.... Nhưng khi ấy vui quá, cán bộ Tiểu đoàn cũng không nỡ mắng anh em.
Tôi thoáng nghĩ, Chiến tranh chỉ có thế thôi à? Tưởng sang giải phóng Campuchia mình sẽ có mặt trong đoàn quân tiến vào Phnom Pênh chứ. Chỉ thế này thì quá đơn giản. Sau này về nhà rồi chẳng có gì để nói.
Nếu có ai hỏi: anh có được vào giải phóng Phnôm Pênh không? Chẳng lẽ lại nói phét là có. Rồi lỡ người ta hỏi: Phnôm Pênh có đẹp không thì biết trả lời thế nào…
Có ai biết rằng, do không thể chống đỡ nổi với sức tiến công như vũ bão của Quân tình nguyện Việt Nam và lực lượng của Mặt trận cứu nước Campuchia, Pôn Pốt đã thực hiện âm mưu nhử địch vào sâu mới đánh và chiến lược "vườn không nhà trống".
Chúng bỏ ngỏ thủ đô và các đô thị, tránh giao tranh đến mức thấp nhất với bộ đội ta để hạn chế thương vong; phân tán lực lượng, dựa vào rừng núi và khu vực biên giới để thực hiện chiến tranh lâu dài.
Chính vì vậy, những trận vừa qua của đơn vị tôi hầu như chưa có trận nào giao chiến lớn, ta tiến đến đâu, địch kháng cự yếu ớt rồi bỏ chạy đến đó. Chúng đang đón đợi chúng tôi ở những cánh rừng phía Tây.



