191. Nguyễn Thị Mùi – Người mẹ suốt đời chờ con
Nguyễn Thị Mùi sinh năm 1932 tại một làng quê thuộc tỉnh Quảng Nam. Cuộc đời mẹ gắn liền với những năm tháng chiến tranh kéo dài. Chồng mất sớm, một mình mẹ tần tảo nuôi các con khôn lớn giữa muôn vàn khó khăn.
Năm 1968, người con trai cả của mẹ lên đường nhập ngũ. Ba năm sau, người con thứ hai cũng viết đơn tình nguyện ra chiến trường. Ngày tiễn các con đi, mẹ chỉ lặng lẽ gói cho mỗi người một chiếc khăn tay và dặn rằng phải giữ gìn sức khỏe, hoàn thành nhiệm vụ với đất nước.
Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày đợi chờ dài đằng đẵng. Mỗi lần có thư gửi về, mẹ đọc đi đọc lại đến thuộc lòng từng dòng chữ. Những lá thư ấy trở thành nguồn động viên lớn lao giúp mẹ vượt qua những tháng ngày khó khăn.
Rồi chiến tranh ngày càng ác liệt. Một ngày nọ, giấy báo tử của người con cả được gửi về. Nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì vài năm sau, người con thứ hai cũng hy sinh nơi chiến trường. Mẹ gần như gục ngã trước mất mát quá lớn lao.
Thế nhưng, người mẹ ấy vẫn tiếp tục sống, tiếp tục chăm sóc gia đình và tham gia các phong trào địa phương. Mỗi dịp lễ Tết, mẹ vẫn bày thêm hai đôi đũa trên mâm cơm như một cách để tưởng nhớ những người con đã nằm lại vì Tổ quốc.
Năm tháng trôi qua, mái tóc mẹ bạc trắng. Dẫu biết các con sẽ không bao giờ trở về nữa, nhưng trong sâu thẳm trái tim, mẹ vẫn luôn cảm thấy các con đang hiện diện đâu đó trên quê hương đã được đổi bằng máu xương của biết bao người.
Câu chuyện của mẹ Nguyễn Thị Mùi là hình ảnh tiêu biểu của hàng vạn bà mẹ Việt Nam đã âm thầm chịu đựng những mất mát lớn lao để góp phần làm nên độc lập, tự do cho dân tộc.


