Bài viết

193. LÝ TỰ TRỌNG

TP. Hồ Chí Minh16/12/2025Võ Ngọc Cẩm Tú (Trường THCS Tân An Hội)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những màn đêm trầm lặng của lịch sử, khi đất nước vẫn còn chìm trong xiềng xích của nô lệ, đã có biết bao trái tim trẻ tuổi vẫn bừng lên như những đốm lửa nhỏ để xua tan đêm tối. Nhưng giữa vô vàn đốm lửa ấy, liệu rằng có ngọn lửa nào vừa cháy sáng vừa kiêu hãnh hơn cả một trái tim mới chỉ mười bảy tuổi mà đã dám hiến dâng tất cả cho Tổ quốc? Câu hỏi ấy đã đưa ta đến với Lý Tự Trọng – người Đoàn Viên Thanh Niên Cộng Sản đầu tiên, là người chiến sĩ đã biến cả tuổi xuân của mình thành một lời tuyên ngôn bất tử về lòng dũng cảm và niềm tin vào con đường cách mạng. Tuy anh ra đi quá sớm, nhưng những ánh sáng từ cuộc đời ngắn ngủi ấy vẫn đủ sức làm rung động trái tim của biết bao thế hệ, để hôm nay khi nhắc đến tên anh, ta vẫn không khỏi lặng người trong niềm biết ơn sâu sắc và xúc động nghẹn ngào.

Anh sinh năm 1914 tại Hà Tĩnh, lớn lên giữa phong trào yêu nước sôi sục của cộng đồng Việt kiều tại Thái Lan. Tuổi thơ của anh không gắn liền với những tháng ngày bình yên bên sách vở hay trò chơi con trẻ mà tuổi thơ anh là được rèn giũa bởi những câu chuyện về đất nước bị xâm lăng, về khát vọng giành tự do cho dân tộc. Nhưng cũng chính môi trường ấy đã sớm thắp lên trong anh ngọn lửa của lý tưởng cách mạng và ý chí cống hiến cho Tổ quốc. Anh sinh ra vốn thông minh, nhanh nhẹn, gan dạ, được tổ chức tin tưởng và giao nhiều nhiệm vụ quan trọng dù tuổi đời anh còn rất nhỏ nhưng anh đã trở thành người đoàn viên thanh niên cộng sản đầu tiên của Việt Nam – một cột mốc mở đầu cho truyền thống hào hùng của Đoàn Thanh niên sau này.

Nhưng điều làm nên tên tuổi bất tử của Lý Tự Trọng chính là chiến công vào ngày 3/2/1930.Trong cuộc mít tinh kỷ niệm Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời, khi thấy đồng chí Phạm Hồng Thái bị mật thám bủa vây, anh đã không do dự mà rút súng bắn trả để cứu nguy cho đồng chí và tạo điều kiện cho phong trào không bị tổn thất. Đó chính là hành động của một chiến sĩ luôn sẵn sàng lấy thân mình che chở cho đồng đội, lấy tuổi trẻ để làm khiên chắn trước kẻ thù.

Sau khi bị bắt , Lý Tự Trọng đã bị tra tấn một cách dã man. Nhưng trước những thử thách ấy , anh vẫn giữ trọn khí tiết của một người cộng sản. Giữa phiên tòa đế quốc, khi quân thù hỏi anh về con đường mình chọn, anh đã dõng dạc tuyên bố câu nói đã trở thành bất tử:
“Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng chứ không thể là con đường nào khác .”Đó không chỉ là lời khẳng định lý tưởng của riêng anh, mà còn là kim chỉ nam cho biết bao thế hệ trẻ Việt Nam sau này.

Ngày 21/11/1931, Lý Tự Trọng bước lên đoạn đầu đài trong tiếng hát “Quốc tế ca”. Anh ra đi khi tuổi đời mới mười bảy, cái tuổi đáng ra anh phải được sống, được mơ ước, được theo đuổi những điều đẹp đẽ của cuộc sống. Nhưng anh đã chọn sự hy sinh, chọn trở thành ngọn lửa để soi đường cho cách mạng Việt Nam.

Cuộc đời Lý Tự Trọng tuy ngắn ngủi như một ánh sao băng, nhưng ánh sáng ấy sẽ không bao giờ tắt. Anh đã nằm xuống để đất nước hôm nay được đứng thẳng, để thế hệ trẻ hôm nay được sống trong hòa bình và tự do. Mỗi lần nhắc đến tên anh, ta như nghe thấy những tiếng bước chân kiêu hãnh của một chàng trai mười bảy tuổi đang đi vào lịch sử, để lại sau lưng mình một vệt sáng chói lòa của lý tưởng và lòng yêu nước

Và chính giây phút này, khi lòng ta lắng lại giữa những bộn bề của cuộc sống, ta lại càng thấm thía giá trị của sự hy sinh ấy. Ta hãy cúi đầu trước anh bằng tất cả sự kính trọng và biết ơn cũng như là tự nhủ bản than rằng: khi đang sống trong hòa bình ngày hôm nay, mỗi người trẻ chúng ta ngày càng phải sống đẹp hơn, sống có trách nhiệm hơn để xứng đáng với ngọn lửa bất tử mà Lý Tự Trọng đã trao lại cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn