194. Viết về Mẹ VNAH Nguyễn Thị Suốt
Viết về Mẹ VNAH Nguyễn Thị Suốt
Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh ra trong một gia đình nghèo ở Bảo Ninh, Quảng Bình. Khi cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của đế quốc Mỹ nổ ra ác liệt ở vĩ tuyến 17, bến đò qua dòng sông Nhật Lệ trở thành con đường giao thông huyết mạch để vận chuyển vũ khí, lương thực và đưa bộ đội từ Bắc vào Nam chi viện cho chiến trường.
Năm 1965, khi đã ở tuổi 60 – cái tuổi lẽ ra được an hưởng tuổi già bên con cháu, Mẹ Suốt đã tình nguyện nhận một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: Một mình một chiếc thuyền gỗ nhỏ, ngày đêm chèo đò đưa bộ đội, thương binh và đạn dược qua sông.
Quá biết rõ tầm quan trọng của bến đò Nhật Lệ, máy bay phản lực Mỹ liên tục gầm rú, trút bom rải thảm và bắn phá điên cuồng xuống dòng sông ngày đêm không ngớt. Nước sông Nhật Lệ nhiều lần bị bom đạn Mỹ đánh tung lên thành những cột nước khổng lồ, khói bom đen kịt phủ kín cả một vùng. Nhưng bất chấp hiểm nguy, cứ mỗi khi tiếng còi báo động dứt hoặc ngay cả khi máy bay đang nhào lộn trên đầu, người ta lại thấy bóng dáng một người mẹ tóc bạc phơ, lưng còng nhưng tay chèo vẫn thoăn thoắt, rướn người đẩy con thuyền vượt qua sóng dữ.
Có những chuyến đò, bom nổ ngay sát mạn thuyền, nước bắn vào làm ướt đẫm tấm áo sờn vai của mẹ, nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh, tay giữ chặt mái chèo, miệng hô lớn động viên các chiến sĩ trẻ đang ngồi trên thuyền: "Ngồi im, các con đừng sợ! Có mẹ chèo rồi!". Người ta tính toán rằng, trong suốt những năm tháng khốc liệt ấy, mẹ Suốt đã chèo hàng nghìn chuyến đò, đưa hàng vạn lượt cán bộ, bộ đội qua sông an toàn dưới làn mưa bom bão đạn. Hình ảnh cụ già sáu mươi tuổi hiên ngang đứng mũi chịu sào trên dòng sông Nhật Lệ đã trở thành ngọn đuốc tinh thần vô giá, cổ vũ cho hàng triệu người con ra trận.


