199. Trận huyết chiến Th'mo Cô
Vừa ăn xong thì Tiểu đoàn lệnh cho đội hình khẩn trương quay lại hướng phum Th’mo Cô. Bộ đội Đại đội 10 đang bị địch truy sát, tình hình rất nghiêm trọng.
Trời nắng như đổ lửa, chúng tôi ngược về ngã ba rồi đi thêm khoảng 500m nữa thì gặp một số anh em K10 đang ở đó, kẻ đứng, người ngồi, có mấy người đang trên cáng. Người nào cũng bị thương, người quấn băng ở đầu, kẻ quấn băng ở chân, những khuôn mặt thất thần vì bại trận. Anh em kể lại :
Khoảng 10 giờ, K10 hành quân hướng đến Th’mo Cô. Đoạn đường từ ngã ba lên Th’mo Cô dài khoảng 1000 m, hai bên lộ là cánh đồng lúa đã gặt xong, chỉ còn trơ gốc rạ. Đại đội hành quân trên đường thành một hàng dọc, súng ống mang vác lỉnh kỉnh.
Khi tiếp cận phum, Đại đội trưởng lệnh cho bộ đội triển khai thành hai cánh, cặp theo lộ nổ súng vào phum.
Trong phum, bọn địch thấy rõ toàn bộ đội hình của ta nhưng chúng không bắn trả, chờ bộ đội ta vào sát bìa phum thì chúng mới nổ súng quyết liệt rồi xông lên, miệng hô «chô, chô», hất ngược đội hình của ta ra cánh đồng để tiêu diệt.
Vì địa hình quá trống trải nên K10 thương vong khá nặng, nhiều cán bộ, chiến sỹ của Đại đội hi sinh. Một số anh em sau khi bị thương không thể chạy được bị những tên lính áo đen ra tận nơi dí súng bắn chết giữa cánh đồng.
Ta mất khá nhiều vũ khí, trong đó có cả khẩu 12,7 ly của K12 tăng cường cho K10. Chỉ có một số ít anh em, sau khi địch nổ súng, họ lần theo chiếc mương cạn đào dọc ven lộ, chạy ngược trở về thì thoát chết…
Sau khi nắm tình hình, Ban chỉ huy Tiểu đoàn quyết định nổ súng tiến công phum Th’mo Cô bằng lực lượng của 2 đại đội bộ binh còn lại với sự yểm trợ của hỏa lực K12 để tiêu diệt địch, tạo điều kiện cho đơn vị làm công tác thương binh liệt sĩ, bởi còn nhiều anh em chết hoặc bị thương trên cánh đồng chưa lấy được xác.
Hơn nữa, việc để mất khẩu 12,7 ly là một thất bại rất lớn không dễ khắc phục, cần tiến công ngay để lấy lại khẩu súng này.
Lúc trời nhá nhem tối, toàn bộ hỏa lực của Tiểu đoàn, gồm khẩu 12,7 ly còn lại, 2 khẩu cối 82, 2 khẩu ĐKZ.75 và mấy khẩu đại liên của các đại đội bắn như đổ đạn vào phum Th’mo Cô ở khoảng cách khoảng 1000m.
Trong lúc hỏa lực của Tiểu đoàn bắn vào Th’mo Cô thì mấy chiến sĩ K10 bị thương chưa chạy kịp vẫn nằm trên cánh đồng bật dậy, vừa chạy vừa lấy áo quay trên đầu làm hiệu rồi chạy ngược về phía đội hình Tiểu đoàn.
Thật may cho họ là đại quân đến kịp, chứ nếu không chắc chắn họ sẽ không thể thoát khỏi sự truy sát của bọn Polpot trong buổi tối hôm ấy.
Sau loạt bắn quyết liệt của hỏa lực, các chiến sĩ bộ binh K9 và K11 dàn đội hình cặp theo hai bên lộ, vận động theo kiểu cuốn chiếu, dưới làn đạn đã nâng tầm của ta, vượt qua cánh đồng trống, tiến dần vào phum địch.
Anh em vừa tiến vừa nổ súng, trung đội này bắn yểm trợ cho trung đội kia tiến, rồi sau đó họ lại tiến lên với sự yểm trợ của trung đội bạn.
Tôi được phân công đi cùng K11. Bộ đội cứ nằm rồi lại tiến, tiến rồi lại nằm xuống bắn yểm trợ cho trung đội bạn tiến lên. Khi còn cách phum khoảng 200m, giữa cánh đồng trống trải, thấy xác mấy anh em K10 đang nằm đó.
Họ bị chết bởi những viên đạn bắn rất gần. Chứng tỏ bọn địch đã ra tận nơi, chỗ anh em bị thương và nổ súng, giết chết các anh khi họ không còn khả năng chống cự.
Ngay cạnh một bờ đất, một người lính còn rất trẻ nằm ngửa, chiếc mũ cối văng bên cạnh, một bên vạt áo anh lật lên, mảng da bụng đen kịt màu thuốc súng, miệng anh há to, tròn như hình chữ o. Có lẽ khi ấy, anh đang hô xung phong thì bị trúng đạn của địch.
Nhìn thấy đồng đội mình hi sinh mà thấy sôi hết cả máu. Lũ quỹ dữ này không còn tính người nữa. Chúng có thể làm bất cứ thứ gì mà người khác không thể làm nổi, kể cả việc mổ thịt, moi gan anh em ta ra để chén chúng cũng không từ.
Một cuộc chiến tranh tàn khốc bởi không hề có tù binh. Bắt được bộ đội ta hoặc anh em ta bị thương nằm trên trận địa là chúng truy sát bằng súng hoặc dùng dao, dìu, báng súng đập chết không tha...
Chúng tôi khẩn trương vượt qua cánh đồng trống, đánh thẳng vào phum. Địch đã bỏ chạy, nhưng chúng cũng bỏ lại khá nhiều xác chết. Khắp nơi trên mặt đất, mùi máu lẫn với mùi thuốc súng tanh nồng, khét lẹt. Mấy ngôi nhà trong phum bén thuốc súng cháy rừng rực, soi rõ con đường chúng tôi tiến vào.
Khi cả Tiểu đoàn vào Th’mo Cô thì trời đã tối. Đi qua những ngôi nhà gỗ dài dằng dặc trong phum, chúng tôi mới biết, đây là một trạm phẫu của địch. Bông băng đầy máu vương vãi khắp nơi.
Những chiếc cáng thương binh vứt lăn lóc, những vỏ thuốc tây ném đầy các gốc cây… Khẩu 12.7 ly lấy được của ta, chúng mang đi chiếc nòng, vứt lại cái chân lỏng chỏng ngay cạnh một gốc cây thốt nốt.
Sau khi chiếm Th’mo Cô, đơn vị nhanh chóng rời khỏi phum, bố trí đội hình trong một khu rừng cách đó khoảng một km cho bộ đội nghỉ lại đêm ấy để tránh địch tập kích.
Một đêm thật nặng nề bởi những gì đã xảy ra.
Giờ đây, sau 40 năm ngồi viết lại những dòng này mà hình ảnh người lính nằm ngửa giữa cánh đồng, cái miệng tròn vo với cặp môi xám xịt, khô khốc, chiếc mũ cối ngửa lên cạnh đó… vẫn không rời được tâm trí của tôi.



