Cựu chiến binh

1. Câu chuyện của bác Lê Văn Lợi – ký ức Trường Sơn

Bác Nguyễn Văn Lợi – một cựu chiến binh từng tham gia lực lượng vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa – mỗi lần nhắc lại ký ức chiến trường, giọng bác vẫn trầm xuống, ánh mắt như xa xăm về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Quảng Ninh03/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Lợi – một cựu chiến binh từng tham gia lực lượng vận tải trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa – mỗi lần nhắc lại ký ức chiến trường, giọng bác vẫn trầm xuống, ánh mắt như xa xăm về một thời tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi tự hào.

Bác kể:

“Hồi đó, tụi tôi toàn những chàng trai đôi mươi, sức còn trẻ nên cứ thế mà đi. Mỗi đêm hành quân hàng chục cây số, trên vai gùi gạo, gùi đạn, có khi nặng gấp rưỡi trọng lượng cơ thể. Đường Trường Sơn không phải đường bằng phẳng, toàn rừng sâu, núi dốc, trơn trượt… Có hôm đi trong mưa rừng, quần áo ướt sũng, rét run mà vẫn phải cố bước tiếp.”

Ban ngày, đơn vị phải ẩn mình trong rừng để tránh máy bay địch. Tiếng máy bay gầm rú trên đầu gần như trở thành âm thanh quen thuộc.

“Máy bay Mỹ quần thảo suốt ngày. Chỉ cần sơ hở là bom đạn trút xuống ngay. Có hôm bom rơi sát bên, đất đá văng lên, phủ kín cả người. Nhiều khi chỉ biết nằm im, cầu mong qua khỏi…”

Có một lần, trong lúc đang hành quân, đơn vị của bác bất ngờ bị phục kích. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa mịt mù. Khi trận đánh tạm lắng, bác phát hiện một người đồng đội bị thương rất nặng, không thể tự di chuyển.

Trong tình thế nguy hiểm, nếu ở lại lâu có thể bị phát hiện và tấn công tiếp, nhưng không ai nỡ bỏ lại đồng đội.

“Lúc đó, chẳng ai bảo ai, tôi với hai người nữa quay lại. Mỗi người một tay, cố gắng cáng bạn ra khỏi vùng nguy hiểm. Đạn vẫn còn nổ đâu đó, nhưng tụi tôi chỉ nghĩ đơn giản là phải đưa bạn về… không thể bỏ lại được.”

Quãng đường ngắn hôm ấy trở nên dài vô tận. Mồ hôi hòa lẫn với bùn đất, chân tay rã rời, nhưng cuối cùng họ cũng đưa được đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Bác Lợi dừng lại một chút rồi nói chậm rãi:

“Chiến tranh là vậy đó… không phải lúc nào cũng nghĩ đến sống chết. Nhiều khi chỉ có một suy nghĩ thôi – còn đồng đội là còn tất cả.”

Sau này, khi hòa bình lập lại, bác trở về với cuộc sống đời thường. Những năm tháng bom đạn dần lùi xa, nhưng ký ức về Trường Sơn, về những đêm hành quân, về những người đồng đội vẫn luôn in đậm trong tâm trí.

Mỗi lần có người hỏi về chiến tranh, bác chỉ cười hiền:

“Chiến tranh qua rồi… mình còn sống trở về đã là may mắn hơn rất nhiều người. Có những người nằm lại mãi mãi nơi rừng sâu, không bao giờ kịp trở về…”

Giọng bác nhẹ nhàng, không bi lụy, nhưng đủ để người nghe cảm nhận được cả một thời gian khó, hy sinh và nghĩa tình sâu nặng của những người lính năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn