Bài viết

2

Đồng Nai11/06/2026vinh (phú vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT THỜI HOA LỬA

Câu chuyện 2: Người chiến sĩ giữ đường

Tháng Bảy năm 1972, những cơn mưa rừng Trường Sơn đổ xuống không ngớt. Con đường vận tải chiến lược dẫn vào chiến trường miền Nam liên tục bị máy bay địch đánh phá. Trong đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông có một chàng trai mới tròn hai mươi tuổi tên là Nguyễn Văn Thành.

Thành sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mất sớm, mẹ một mình tần tảo nuôi ba anh em khôn lớn. Khi Tổ quốc cần, Thành viết đơn tình nguyện lên đường. Ngày chia tay, mẹ chỉ kịp chuẩn bị cho anh một chiếc khăn tay và dặn: “Con đi giữ nước, mẹ ở nhà giữ quê. Dù khó khăn thế nào cũng phải sống xứng đáng với quê hương mình”.

Những ngày trên tuyến lửa vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ném bom xuống các trọng điểm giao thông. Ban đêm, Thành cùng đồng đội lại có mặt trên mặt đường, san lấp hố bom, vận chuyển đất đá, dẫn đường cho xe qua. Công việc nặng nhọc nhưng không ai nản chí. Họ thường động viên nhau rằng mỗi mét đường được thông là thêm một phần sức mạnh gửi tới tiền tuyến.

Một chiều cuối tháng Bảy, sau nhiều ngày liên tục làm nhiệm vụ, đơn vị được nghỉ ngắn. Ngồi dưới tán cây rừng, Thành lấy giấy bút viết thư về cho mẹ. Anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, hỏi thăm mùa lúa năm nay có tốt không, em gái học hành thế nào. Cuối thư anh viết: “Mẹ đừng lo cho con. Ngày chiến thắng không còn xa nữa. Con nhất định sẽ trở về”.

Lá thư vừa viết xong thì còi báo động vang lên. Một trọng điểm giao thông phía trước vừa bị đánh phá dữ dội. Đơn vị lập tức lên đường làm nhiệm vụ khẩn cấp. Thành cẩn thận gấp lá thư bỏ vào túi áo rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đang tiến về phía tuyến đường bị bom đánh sập.

Đêm hôm đó, hàng trăm tấn đất đá được vận chuyển để lấp hố bom. Ai cũng hiểu rằng nếu con đường không được thông trước sáng, nhiều đoàn xe tiếp tế sẽ bị chậm lại. Giữa lúc mọi người đang làm việc khẩn trương, máy bay địch bất ngờ quay lại. Tiếng bom nổ rung chuyển cả cánh rừng.

Khi đồng đội chạy tới, Thành đã bị thương rất nặng. Dù vậy, anh vẫn cố gắng chỉ tay về phía đoạn đường còn dang dở và nói: “Đừng lo cho tôi... phải thông đường cho xe đi...”.

Đó là những lời cuối cùng của anh.

Sau trận bom, đồng đội tìm thấy trong túi áo Thành lá thư chưa kịp gửi. Những dòng chữ còn nguyên vẹn giữa khói lửa chiến tranh. Lá thư sau đó được chuyển về quê hương. Người mẹ già ôm lá thư vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi nhưng ánh mắt vẫn đầy tự hào.

Năm tháng qua đi, con đường năm xưa giờ đã trở thành tuyến giao thông rộng mở. Mỗi dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ, người dân địa phương lại nhắc đến Nguyễn Văn Thành như một biểu tượng của thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến. Tuổi trẻ của anh đã dừng lại ở tuổi hai mươi, nhưng tinh thần cống hiến và lòng yêu nước của anh vẫn sống mãi cùng quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn