2,BÁC LÊ THẾ THÚY- THÔN NGƯU PHƯƠNG
Dưới mái tranh đơn sơ của thôn Ngưu Phương, xã Quảng Chính, người ta vẫn thường nhắc về “thời hoa lửa” của bác Lê Thế Thúy như một phần ký ức không thể phai mờ.
Dưới mái tranh đơn sơ của thôn Ngưu Phương, xã Quảng Chính, người ta vẫn thường nhắc về “thời hoa lửa” của bác Lê Thế Thúy như một phần ký ức không thể phai mờ.
Những năm đó, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời miền Bắc, bác Thúy mới chỉ là một chàng trai đôi mươi. Lớn lên trong những câu chuyện về lòng yêu nước và tinh thần quật cường của dân tộc, bác thuộc nằm lòng những trang sử hào hùng về chiến thắng Bạch Đằng của Ngô Quyền, về hào khí Đông A thời Trần Hưng Đạo, và lời thề “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” vang vọng giữa lòng Hà Nội mùa đông năm ấy.
Khi Tổ quốc gọi tên, bác rời cánh đồng quê, tạm biệt mẹ già và lũy tre làng, lên đường nhập ngũ. Những năm tháng hành quân dọc Trường Sơn, băng qua mưa bom bão đạn, bác cùng đồng đội sống trong cảnh “hoa lửa” – nơi ánh sáng không phải từ đèn dầu, mà từ những chùm pháo sáng rực trời đêm. Có những trận đánh ác liệt nơi chiến trường Quảng Trị, đất đỏ quánh lại vì mưa và máu, nhưng giữa gian khổ, tình đồng đội vẫn ấm như bếp lửa giữa rừng sâu.
Bác kể rằng, điều giúp bác và đồng đội đứng vững không chỉ là ý chí, mà còn là niềm tin vào ngày thống nhất. Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi tin chiến thắng vang lên từ Sài Gòn, nhiều người đã ôm nhau khóc giữa doanh trại. Đó là khoảnh khắc “hoa lửa” hóa thành “hoa bình yên” – khi tiếng súng lặng im nhường chỗ cho tiếng cười đoàn tụ.
Trở về quê hương Ngưu Phương sau chiến tranh, bác Lê Thế Thúy lại cặm cụi với ruộng đồng, dựng xây cuộc sống mới. Những vết sẹo trên vai, trên ngực là dấu tích của một thời không thể quên. Nhưng bác hiếm khi nói về chiến công, chỉ thường nhắc đến đồng đội đã nằm lại, như những ngôi sao lặng lẽ trên bầu trời ký ức.
Giờ đây, mỗi chiều ngồi trước hiên nhà, nhìn lũ trẻ tung tăng trên con đường làng bê tông hóa, bác mỉm cười hiền hậu. “Thời hoa lửa” của bác không chỉ là những năm tháng chiến tranh, mà là quãng đời rực cháy lý tưởng, nơi tuổi trẻ được hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Và với người dân thôn Ngưu Phương, câu chuyện ấy không chỉ là ký ức của riêng bác Thúy, mà là niềm tự hào được truyền lại cho thế hệ mai sau – như ngọn lửa âm ỉ, sưởi ấm lòng người Quảng Chính.


