Một câu hỏi trước giờ xuất quân

Một câu hỏi trước giờ xuất quân
Quân Nguyên – Mông đang tiến gần.
Trong doanh trại, những người lính kiểm tra vũ khí, chuẩn bị lương thực. Không khí căng thẳng bao trùm.
Một người lính trẻ nhìn về phía quê nhà.
Cậu nhớ mẹ.
Nhớ cánh đồng.
Nhớ căn nhà nhỏ nơi mình từng lớn lên.
Cậu biết rằng lần này mình có thể phải đối mặt với một đội quân mạnh hơn rất nhiều.
Trước giờ xuất quân, Trần Quốc Tuấn đi qua doanh trại.
Ông không chỉ nhìn những thanh kiếm.
Ông nhìn từng người lính.
Bởi ông hiểu rằng sức mạnh của quân đội không chỉ nằm trong vũ khí mà nằm ở niềm tin của người cầm vũ khí.
Ông muốn người lính hiểu rằng họ không chiến đấu vì danh lợi.
Họ chiến đấu để bảo vệ những điều bình dị nhất.
Một mái nhà.
Một người mẹ.
Một quê hương.
Và một cuộc sống mà họ mong muốn được trở về.
Người lính trẻ siết chặt bàn tay.
Nỗi sợ vẫn còn.
Nhưng bên cạnh nỗi sợ là lòng quyết tâm.
Và hàng nghìn người lính khác cũng vậy.
Bài học: Lòng yêu nước đôi khi bắt đầu từ những điều rất bình dị.



