“20 cây số trong đêm – Người chiến sĩ đặc công giữa lòng cảng Phnôm Pênh”
Giữa màn đêm trên chiến trường Campuchia, hai người lính đặc công âm thầm vượt qua dòng nước, phía trên là ánh pháo sáng và sự truy lùng của đối phương. Không tiếng động. Không ánh sáng. Chỉ có dòng nước lạnh và mục tiêu ở phía trước. Đêm ấy, Trịnh Xuân Thiều và đồng đội phải vượt qua hơn 20 km đường sông để tiếp cận một tàu vận tải lớn trong cảng Phnôm Pênh. Đó là hành trình mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
1. Tên câu chuyện
“20 cây số trong đêm – Người chiến sĩ đặc công giữa lòng cảng Phnôm Pênh”
2. Nhân chứng
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Trịnh Xuân Thiều.
Ông từng là chiến sĩ đặc công, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh trên chiến trường Campuchia. Một trong những ký ức sâu sắc nhất của ông là các trận đánh tại cảng Phnôm Pênh năm 1972.
Đêm 18/5/1972, ông cùng đồng đội bí mật tiếp cận mục tiêu và đánh chìm một tàu vận tải cùng một tàu tuần tiễu của địch. Gần ba tháng sau, ngày 4/8/1972, ông tiếp tục tham gia trận đánh tại cảng Phnôm Pênh, phải bơi hơn 20 km trong đêm để tiếp cận một tàu vận tải trọng tải 8.000 tấn.
3. Mô tả ngắn
Giữa màn đêm trên chiến trường Campuchia, hai người lính đặc công âm thầm vượt qua dòng nước, phía trên là ánh pháo sáng và sự truy lùng của đối phương.
Không tiếng động.
Không ánh sáng.
Chỉ có dòng nước lạnh và mục tiêu ở phía trước.
Đêm ấy, Trịnh Xuân Thiều và đồng đội phải vượt qua hơn 20 km đường sông để tiếp cận một tàu vận tải lớn trong cảng Phnôm Pênh.
Đó là hành trình mà chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.
4. Nội dung câu chuyện
Chiến tranh có những trận đánh diễn ra trên đất liền.
Nhưng cũng có những trận đánh diễn ra giữa sông nước, trong bóng tối và gần như không có tiếng súng.
Tôi là một người lính đặc công.
Nhiệm vụ của chúng tôi là bí mật tiếp cận những mục tiêu quan trọng của đối phương.
Đặc công không giống những trận đánh thông thường.
Chúng tôi phải tiếp cận mục tiêu thật gần.
Phải giữ bí mật tuyệt đối.
Phải kiên nhẫn.
Và quan trọng nhất là phải biết vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.
Năm 1972, chiến trường Campuchia vô cùng ác liệt.
Một trong những nhiệm vụ mà tôi không bao giờ quên là trận đánh tại cảng Phnôm Pênh.
Đêm 18/5/1972, tôi cùng một đồng đội nhận nhiệm vụ bí mật tiếp cận mục tiêu.
Phía trước là cảng.
Địch canh phòng nghiêm ngặt.
Pháo sáng liên tục quét trên mặt sông.
Các đội tuần tiễu hoạt động thường xuyên.
Chỉ cần một tiếng động bất thường, chúng tôi có thể bị phát hiện.
Vì vậy, từng động tác đều phải hết sức thận trọng.
Chúng tôi lặng lẽ bơi.
Không nói chuyện.
Không gây tiếng động.
Mỗi người đều hiểu rằng phía trước là ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Khi tiếp cận được mục tiêu, chúng tôi bí mật đặt thuốc nổ dưới thân tàu.
Sau đó nhanh chóng rút khỏi khu vực.
Chỉ ít phút sau, giữa màn đêm vang lên hai tiếng nổ lớn.
Một tàu vận tải và một tàu tuần tiễu của địch bị đánh chìm.
Nhưng đó chưa phải trận đánh khiến tôi nhớ nhất.
Gần ba tháng sau, ngày 4/8/1972, chúng tôi tiếp tục nhận nhiệm vụ tại cảng Phnôm Pênh.
Lần này, đối phương đã tăng cường phòng thủ.
Mục tiêu là một tàu vận tải rất lớn, có trọng tải khoảng 8.000 tấn.
Muốn tiếp cận được nó, chúng tôi phải bơi một quãng đường rất dài.
Hơn 20 km trong đêm.
Hai mươi cây số giữa dòng nước.
Không phải là một quãng đường bình thường.
Mỗi mét tiến về phía trước đều tiêu hao sức lực.
Nước lạnh.
Bóng tối bao trùm.
Xung quanh có thể xuất hiện nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Nhưng chúng tôi không được phép quay lại.
Phía trước là nhiệm vụ.
Phía sau là niềm tin của đồng đội và đơn vị.
Tôi vẫn nhớ cảm giác khi ấy.
Cơ thể mệt mỏi.
Hai tay, hai chân gần như rã rời.
Nhưng trong đầu luôn có một suy nghĩ:
Phải đến được mục tiêu.
Đó không chỉ là mệnh lệnh.
Đó còn là danh dự của người lính.
Chúng tôi tiếp tục bơi.
Từng mét.
Từng mét.
Không biết bao lâu đã trôi qua.
Cuối cùng, chúng tôi cũng tiếp cận được mục tiêu.
Chiếc tàu vận tải lớn hiện ra giữa lòng cảng.
Lúc ấy, mọi mệt mỏi dường như biến mất.
Tất cả tập trung vào nhiệm vụ.
Chúng tôi bí mật tiếp cận chiếc tàu.
Khối thuốc nổ được đặt vào vị trí đã xác định.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi nhanh chóng rút ra.
Rồi một tiếng nổ lớn vang lên.
Chiếc tàu vận tải trọng tải 8.000 tấn bị đánh chìm ngay giữa lòng cảng.
Nhiệm vụ hoàn thành.
Nhưng với người lính, chiến thắng không có nghĩa là quên đi những mất mát.
Mỗi trận đánh đều có những người không trở về.
Có những đồng đội hôm nay còn ở bên mình, ngày mai đã nằm lại chiến trường.
Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Họ cũng từng có gia đình.
Có cha mẹ.
Có những người thân yêu đang chờ đợi.
Nhưng họ đã lựa chọn lên đường.
Không phải vì họ không yêu cuộc sống.
Mà chính vì họ yêu cuộc sống, yêu quê hương và mong muốn đất nước được bình yên nên họ chấp nhận hy sinh.
Nhiều năm đã trôi qua.
Chiến tranh đã lùi xa.
Những dòng sông năm xưa vẫn chảy.
Những cảng biển từng là mục tiêu chiến đấu giờ đây đã thay đổi.
Nhưng ký ức của người lính thì không dễ dàng mất đi.
Mỗi khi nhớ lại những đêm bơi giữa dòng nước đen, tôi lại nhớ đến đồng đội.
Nhớ những người đã cùng mình chiến đấu.
Nhớ những người đã không thể trở về.
Và tôi càng thấm thía hơn giá trị của hai chữ:
Hòa bình.
Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong một đất nước hòa bình.
Không còn tiếng bom đạn.
Không còn những chuyến hành quân giữa đêm.
Không còn những người mẹ phải tiễn con ra trận mà không biết ngày nào con trở về.
Đó là điều vô cùng quý giá.
Vì vậy, tôi muốn nhắn nhủ với các bạn trẻ:
Đừng bao giờ nghĩ rằng hòa bình là điều tự nhiên mà có.
Hãy nhớ rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự hy sinh của biết bao người.
Thế hệ chúng tôi đã chiến đấu bằng súng đạn.
Còn thế hệ trẻ hôm nay có thể chiến đấu bằng tri thức, ý chí, lao động và trách nhiệm.
Hãy học tập.
Hãy rèn luyện.
Hãy sống có lý tưởng.
Hãy biết yêu thương gia đình.
Hãy biết giúp đỡ cộng đồng.
Và hãy góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Đó chính là cách thế hệ hôm nay viết tiếp câu chuyện của những người đã đi qua thời hoa lửa.
5. Ý nghĩa câu chuyện
Câu chuyện về Anh hùng LLVTND Trịnh Xuân Thiều cho thấy sự gan dạ, mưu trí và tinh thần sẵn sàng hy sinh của những người lính đặc công trên chiến trường.
Điểm đặc biệt của câu chuyện là chi tiết lịch sử cụ thể: đêm 18/5/1972 đánh chìm một tàu vận tải và một tàu tuần tiễu; đến ngày 4/8/1972, tổ đặc công phải bơi hơn 20 km trong đêm để tiếp cận và đánh chìm tàu vận tải 8.000 tấn tại cảng Phnôm Pênh.
Giá trị của câu chuyện:
Giáo dục lòng yêu nước và tinh thần dũng cảm.
Khắc họa sự mưu trí, gan dạ của người lính đặc công.
Giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những chiến trường ngoài lãnh thổ Việt Nam và nhiệm vụ quốc tế của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Nhắc nhớ sự hy sinh của những người lính trong chiến tranh.
Bồi đắp lòng biết ơn và ý thức trách nhiệm của đoàn viên, thanh niên hôm nay.
Thông điệp
“Có những người lính đã bơi hàng chục cây số trong màn đêm, vượt qua hiểm nguy để hoàn thành nhiệm vụ. Họ không biết ngày mai mình còn được trở về hay không, nhưng vẫn tiến về phía trước vì Tổ quốc và đồng đội.”
“Tuổi trẻ hôm nay không còn phải đi qua chiến tranh, nhưng vẫn có thể tiếp nối tinh thần của thế hệ cha anh bằng học tập, lao động, cống hiến và trách nhiệm với quê hương.”
Nguồn tư liệu
Câu chuyện được biên soạn từ bài “Những câu chuyện thời hoa lửa: Người chiến sĩ đặc công khiến kẻ thù khiếp sợ”, đăng trên Cổng thông tin điện tử xã Cẩm Mỹ ngày 10/6/2026, ghi lại lời kể và ký ức của Anh hùng LLVTND Trịnh Xuân Thiều về các trận đánh tại cảng Phnôm Pênh năm 1972.



