Cựu chiến binh

20. ĐINH VĂN CHƠI

Vết thương, ngày trở về và bài học cho mai sau

Thanh Hóa30/01/2026VI THỊ DUNG (Đoàn xã Nam Xuân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Với ý chí không khuất phục và trách nhiệm tiếp nối truyền thống, ông Đinh Văn Chơi tiếp tục kể về những vết thương, ngày trở về và những bài học.

Trong một trận chiến ác liệt trên chiến trường, ông Đinh Văn Chơi nhận nhiệm vụ đặc biệt, đó là nhảy dù xuống khu vực Biển Hồ (Cam Pu Chia) – nơi địa hình hiểm trở, địch kiểm soát gắt gao. Khi vừa chạm đất, do địa thế phức tạp và thể lực suy giảm sau nhiều ngày hành quân, ông không thể cơ động, không kịp thoát khỏi tầm ngắm của địch. Những loạt đạn bắn tới, ông trúng đạn, ngã xuống giữa làn đạn và khói súng.

Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tinh thần đồng đội đã chiến thắng tất cả. Đồng chí, đồng đội lập tức tổ chức yểm trợ, đánh bật hỏa lực của địch, đưa ông ra khỏi khu vực nguy hiểm. Trong khoảnh khắc ấy, người lính đặc công không nghĩ đến bản thân, chỉ cố giữ tỉnh táo, bám chặt lấy sự sống, không dám phát ra tiếng động để tránh địch phát hiện, bởi ông hiểu: mình còn sống là còn nhiệm vụ, còn trách nhiệm với đồng đội và Tổ quốc.

Những tháng ngày điều trị vết thương là quãng thời gian thử thách không kém chiến đấu. Vết thương chiến tranh không chỉ in hằn trên cơ thể, mà còn trở thành ký ức không thể phai mờ. Tuy vậy, ông chưa từng than phiền hay bi quan. Với ông, được sống, được trở về đã là một may mắn lớn – bởi có quá nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đất bạn.

Năm 1984, sau nhiều năm chiến đấu và hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, ông rút quân về nước, lên máy bay từ chiến trường, hạ cánh tại sân bay Gia Lâm (Hà Nội), trở về doanh trại Xuân Hòa. Từ đây, ông được phục viên, trở lại cuộc sống đời thường, mang theo trên mình vết thương chiến tranh và cả một đời ký ức trận mạc.

Ngày trở về bản Cốc, xã Nam Xuân, không kèn, không trống, không huân chương phô trương. Chỉ có người lính già lặng lẽ hòa vào cuộc sống lao động giản dị, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn vẫn vang vọng tiếng đồng đội, tiếng súng, tiếng bước chân hành quân năm xưa. Ông là một trong số ít cựu chiến binh còn sống mà trực tiếp tham gia chiến đấu trên chiến trường Campuchia – một nhân chứng sống của lịch sử.

Những câu chuyện ông kể không nhằm ca ngợi bản thân, mà là lời nhắc nhở lặng lẽ nhưng sâu sắc dành cho thế hệ sau, rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng xương máu. Không có hòa bình nào là tự nhiên mà có.

Với ông, bài học lớn nhất để lại cho con cháu không nằm ở chiến công, mà ở trách nhiệm tiếp nối: giữ gìn hòa bình, sống tử tế, lao động chăm chỉ, sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc cần. Hãy sống có kỷ luật, có lý tưởng, biết vượt qua khó khăn và sẵn sàng cống hiến. Đó chính là cách tri ân thiết thực và bền vững nhất đối với những người đã đi qua chiến tranh, để những vết thương năm xưa không bao giờ trở nên vô nghĩa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
20. ĐINH VĂN CHƠI | Câu chuyện thời hoa lửa