20 KM TRONG ĐÊM – NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG TRÊN DÒNG MÊ KÔNG
Năm 1972, giữa lòng cảng Phnôm Pênh, hệ thống phòng thủ của đối phương được bố trí dày đặc. Pháo sáng liên tục quét trên mặt nước, tàu tuần tiễu hoạt động không ngừng. Trong bóng đêm, những người lính đặc công nước vẫn lặng lẽ tiếp cận mục tiêu. Đặc biệt, trong trận đánh ngày 4/8/1972, tổ đặc công phải bơi hơn 20 km trong đêm để tiếp cận chiếc tàu vận tải trọng tải 8.000 tấn. Người chiến sĩ Trịnh Xuân Thiều cùng đồng đội vượt qua dòng nước, vòng vây và sự truy lùng của đối phương, tiếp cận mục tiêu và đặt thuốc nổ. Chiếc tàu bị đánh chìm. Đằng sau chiến công ấy là những giờ phút mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc

Từ chàng trai xứ Thanh đến người lính đặc công nước
Sinh năm 1947 tại Thanh Hóa, Trịnh Xuân Thiều nhập ngũ tháng 12/1967.
Sau thời gian huấn luyện, ông trở thành chiến sĩ đặc công.
Đây là lực lượng phải thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm, thường bí mật tiếp cận mục tiêu trong điều kiện đối phương canh phòng nghiêm ngặt.
Từ năm 1968 đến cuối năm 1974, ông chiến đấu tại Trị - Thiên, Nam Bộ và thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia.
ĐÊM 18/5/1972 – HAI TIẾNG NỔ GIỮA CẢNG PHNÔM PÊNH
Đêm 18/5/1972.
Cảng Phnôm Pênh được bảo vệ nghiêm ngặt, pháo sáng liên tục quét trên mặt sông. Các đội tuần tiễu hoạt động dày đặc.
Trong hoàn cảnh ấy, Trịnh Xuân Thiều cùng một đồng đội bí mật tiếp cận mục tiêu.
Hai người phải tìm cách vượt qua nhiều lớp phòng thủ để đến gần tàu địch không tiếng động, không ánh sáng, mỗi động tác đều phải thật chính xác.
Khi đến được mục tiêu, hai chiến sĩ lặng lẽ đặt khối thuốc nổ dưới thân tàu, rồi rút lui.
Chỉ ít phút sau, hai tiếng nổ lớn vang lên giữa màn đêm.
Một tàu vận tải và một tàu tuần tiễu của đối phương bị đánh chìm.

20 KM TRONG ĐÊM TỐI
Gần ba tháng sau, ngày 4/8/1972, Trịnh Xuân Thiều tiếp tục tham gia trận đánh tại cảng Phnôm Pênh.
Lần này, đối phương đã tăng cường phòng thủ.
Nhiệm vụ khó khăn hơn rất nhiều.
Muốn tiếp cận mục tiêu, tổ đặc công phải bơi hơn 20 km trong đêm.
Hãy hình dung:
Một dòng sông rộng lớn.
Màn đêm bao phủ.
Xung quanh là hệ thống phòng thủ của đối phương.
Những người lính đặc công phải ngâm mình dưới nước trong nhiều giờ, vừa giữ sức, vừa tránh bị phát hiện.
Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả tổ bị lộ.
Nhưng họ vẫn tiến về phía trước.

TIẾP CẬN CHIẾC TÀU 8.000 TẤN
Sau hành trình dài trong đêm, tổ đặc công cuối cùng tiếp cận được mục tiêu.
Đó là một chiếc tàu vận tải có trọng tải 8.000 tấn.
Trịnh Xuân Thiều cùng một đồng đội thực hiện nhiệm vụ đánh tàu.
Khối thuốc nổ được đặt vào vị trí thích hợp.
Sau đó các chiến sĩ rút khỏi khu vực.
Một vụ nổ lớn xảy ra.
Chiếc tàu bị đánh chìm ngay giữa cảng.
Chiến công ấy trở thành một trong những dấu ấn sâu đậm nhất trong cuộc đời chiến đấu của người chiến sĩ đặc công Trịnh Xuân Thiều.
BẢY CON TÀU VÀ NHỮNG NĂM THÁNG KHÔNG QUÊN
Trong những năm chiến đấu, Trịnh Xuân Thiều cùng đồng đội đã thực hiện nhiều trận đánh táo bạo.
Theo tư liệu của Thư viện tỉnh Đồng Nai, ông đã chỉ huy tổ đánh chìm 7 tàu địch, trong đó có tàu trọng tải 8.000 tấn.
Nhưng khi kể lại những năm tháng ấy, ông không chỉ nhắc đến chiến công.
Ông nhớ đến đồng đội.
Nhớ những người đã cùng mình xuống nước.
Những người cùng hành quân.
Những người đã không trở về.
Bởi mỗi chiến công đều được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, máu và sự hy sinh.
TRỞ VỀ VỚI CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH
Mùa Xuân năm 1975, Trịnh Xuân Thiều tiếp tục tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh.
Đơn vị của ông tham gia đánh chiếm cầu An Phú Đông, bảo vệ cầu cho cánh quân phía Tây Nam tiến vào giải phóng Sài Gòn, sau đó tham gia đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu quân đội Việt Nam Cộng hòa.

Ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng.
Đất nước thống nhất.
Những người lính đặc công năm ấy cuối cùng đã nhìn thấy ngày mà họ chiến đấu suốt tuổi trẻ để chờ đợi.
NGƯỜI ANH HÙNG TRỞ VỀ ĐỜI THƯỜNG
Sau chiến tranh, ông Trịnh Xuân Thiều tiếp tục công tác trong quân đội.
Ông còn tham gia nhiệm vụ bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia.
Năm 1978, ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Ngày nay, ông sống tại Đồng Nai.
Dù tuổi đã cao, ông vẫn tham gia các hoạt động giáo dục truyền thống, gặp gỡ đoàn viên, thanh niên và kể lại những câu chuyện của một thời chiến đấu.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



